Khúc Cửu Nhất nghe Tạ Tụ hỏi cũng ngơ ra.
Sao lại gọi là bỏ huynh ấy lại mà đi? Nói y như là kẻ phụ lòng vậy.
Rõ ràng là y vì để mình và tông sư vô danh nọ không làm Tạ Tụ và các đệ tử Toái Ngọc Cung bị thương, vì suy nghĩ cho an toàn của họ nên mình mới rời đi.
Sao ở trong miệng Tạ Tụ lại thay đổi cả tính chất câu nói rồi?
Quả là thế giới võ hiệp, một câu nói ý vị mười phần!
Nhân sĩ giang hồ và người Hồng Liên đạo hai mặt nhìn nhau, bọn họ bị chính suy nghĩ trong lòng làm cho xấu hổ.
Nếu nói, bây giờ Toái Ngọc Cung hành sự chỉ là một trận hiểu lầm thì trước đó tới giờ, họ đã phải trả giá bằng cả tính mạng của bằng hữu, đồng đạo, có phải chết oan rồi không?
Không, bọn họ chắc chắn là giả vờ làm vậy để che dấu thứ đằng sau*.
*Câu gốc là minh tu sạn đạo ám độ trần thường, ý thì tui dịch ở trên nè.
Toái Ngọc Cung sao có thể điều động toàn bộ lực lượng chỉ để làm đính ước hoa đăng cho Tạ Tụ và Khúc Cửu Nhất chứ?
Đôi nam nam này không phải sớm đã thông đồng với nhau rồi sao?
Bây giờ, bọn họ không thể lui, cũng chẳng còn đường lui.
Cho dù hiện tại, bọn họ cười hì hì buông đao kiếm trên tay xuống nói đây là một sự hiểu lầm thì người Toái Ngọc Cung cũng chẳng tha cho bọn họ.
"Không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho hoành tráng" Trong đám người, không biết là trực tiếp nói ra tiếng lòng của mọi người, "Sai đã sai rồi, không thành công thì bù mình vào!
Chỉ đơn giản là mấy câu nói, tức thì đã khiến lửa giận của mọi người bùng lên.
Đúng vậy, bọn họ đã đi tới đây rồi, chẳng lẽ còn có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra hay sao?
"Ta cảm thấy ta có thể giải thích một chút" Khúc Cửu Nhất giơ cao hai tay, dần dần thoát khỏi cái ôm của Tạ Tụ mà hoàn toàn không để ý ánh mắt của Tạ Tụ có chút biến hóa.
"Em nghe ta nói..." Tạ Tụ vừa mở miệng, lập tức bị Khúc Cửu Nhất chen ngang.
"Không ngại" Vị tông sư nọ nhìn Tạ Tụ và Khúc Cửu Nhất, tầm mắt nhu hòa hơn nhiều.
Ông cũng là người trong giang hồ, đã từng trẻ tuổi, cũng từng có tâm trạng muốn ở cạnh người mình yêu trong khi đối đầu với kẻ địch mạnh.
Chỉ tiếc, cảnh còn người mất.
Dẫu có thành tông sư, lại thế nào chứ?
"Cửu Nhất, ta thực sự..."
"Trước khi chết, ngươi có thể nói thỏa thích" Tông sư tự nhận bản thân vô cùng thân thiện.
Sắc mặt Khúc Cửu Nhất và Tạ Tụ cùng thay đổi.
Ánh mắt Tạ Tụ nhìn tông sư rất lạnh nhạt.
Ít khi nào hắn giận dữ như vậy nhưng lời của mình lại bị đánh gãy lần nữa, đối phương còn ở ngay trước mặt hắn nguyền rủa Khúc Cửu Nhất, vậy mà còn nhịn được thì không gì nhịn được nữa.
"Mẹ nó, ngươi chết đi đầu thai ba bốn lần thì bổn tọa cũng chẳng chết" Khúc Cửu Nhất không khách khí phản bác, "Ta nhìn trình độ đi tìm chết của ngươi quả đúng là cấp tông sư đấy"
Ngay trước mặt y mà còn hùng hồn vậy quả thực chẳng có mấy ai.
"...!Ba vị" Trần Tiểu Lang làm đèn lồng thấy ba người này chắn trước cửa nhà mình, hẻm nhỏ nhà mình đầy người là người, ngay cả trên nóc nhà cũng có một đống nữ tử vạt áo tung bay phấp phới, trong lòng miễn bàn có bao nhiêu bất lực.
Hắn chỉ muốn thanh thản làm đèn lồng mà thôi.
"Trên đường có rất nhiều chỗ rộng lớn, hà tất phải ở cửa của hàn xá chịu thiệt?" Trần Tiểu Lang coi họ như ôn thần, hận không thể tiễn họ đi luôn.
Ngay sau đó, Trần Tiểu Lang ý vị thâm trường nhìn về tông sư, thở dài, "Lão tiên sinh cũng chẳng ít tuổi nữa, đúng là lúc an dưỡng tuổi già, hà tất phải trộn lẫn vào đây, ngược lại tổn hại cả đời anh danh của mình?"
Vị tông sư này lại khá khách khí với người trẻ tuổi nọ.
"Công tử có thể ẩn cư trong chốn náo nhiệt này, đương nhiên có bản lĩnh.
Nhưng sự an bình này có thể duy trì bao lâu? Hôm nay có lão phu, ngày mai có những người khác.
Nhân sinh trên đời, có một số việc không phải ngươi cứ muốn là tránh được"
Đúng vậy.
Rất nhiều chuyện không phải muốn trốn là sẽ trốn được cả đời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


