Trước cái cây lộng lẫy, rực rỡ này, dường như tất cả mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa.
Nhưng vào giờ phút này, hai người đứng trước cái cây này, trong lòng mỗi người lại ẩn giấu thiên ngôn vạn ngữ, chỉ là chẳng biết nên mở miệng như nào.
"Em..."
Dáng vẻ này không được Tạ Tụ lắm.
Tạ Tụ luôn bình tĩnh, tự biết kiềm chế, là quân tử nhân nghĩa, là thần y tài ba.
Nhưng dẫu có như nào, cũng chẳng nên là một nam tử thoạt nhìn có hơi lỗ mãng, rồi lại tản mát chút sầu thương này.
Điều này đối với Tạ Tụ không khác gì thử thách lớn.
Từ nhỏ hắn đã được giáo dục, cộng với những trải nghiệm từ nhỏ hầu như vô duyên với hai chữ "chủ động".
Mà bản thân Tạ Tụ cũng là một người kiềm chế tất cả tình cảm của mình, như vậy thì hắn mới có thể chuyên tâm dấn thân vào y thuật.
Từ lúc bắt đầu, Tạ Tụ quả thực làm vậy.
Sở dĩ hắn ở lại Toái Ngọc Cung, ở lại bên cạnh Khúc Cửu Nhất, thậm chí còn làm Tiêu Dao hoàn giúp Khúc Cửu Nhất, hết thảy cũng chỉ là vì muốn nghiên cứu người "song tính" vô cùng trân quý này, muốn được quan sát Khúc Cửu Nhất ở gần mà thôi.
Ai có thể ngờ được rằng, một ngày nào đó, chính người xem cũng thích đóng vai chính trong những câu chuyện xưa kia chứ?
Mà ngày ấy tới một cách yên lặng, cứ từng bước từng bước một tới gần hắn.
Chờ tới lúc Tạ Tụ hồi thần, ánh mắt của hắn bất tri bất giác đã đặt trên người Khúc Cửu Nhất rồi, muốn rời đi quả thực vô cùng khó khăn.
Bây giờ, Khúc Cửu Nhất bày ra trận thế lớn như vậy, hoa phục cẩm y, bảo mã xe sang, còn cả một cây hoa đăng chưa thấy bao giờ chưa nghe bao giờ này, tựa như "bát cơm đoạn đầu" trong truyền thuyết.
Phạm nhân trước khi tử hình còn được ăn bát ngon nhất.
Trước khi Khúc Cửu Nhất nghĩ muốn ân đoạn nghĩa tuyệt với hắn, cũng muốn để lại cho hắn hồi ức tốt đẹp nhất sao?
Rất tốt, rất Khúc Cửu Nhất.
Tạ Tụ cũng chẳng ý thức được thần thái của mình giờ phút này là cái dạng gì.
Đôi mắt hắn như chứa một làn nước mùa thu, dưới ánh đèn lấp lánh, rực rỡ động lòng người.
Tựa như chỉ cần thả một viên sỏi nhỏ không đáng kể vào trong, làn nước ấy sẽ chậm rãi chảy ra từ suối nguồn, tản ra hương thơm ngọt.
Dưới ánh sáng này nhìn mỹ nhân, vốn là càng nhìn càng đẹp, huống chi bây giờ còn là Tạ Tụ ăn diện lộng lẫy, mỹ danh có một không hai thiên hạ chứ?
Không nói Khúc Cửu Nhất đứng ngay gần Tạ Tụ, dẫu là các đệ tử Toái Ngọc Cung, thậm chí là những sát thủ ẩn ở chỗ tối, bây giờ cũng không khỏi ngừng thở.
Vẻ đẹp của Tạ Tụ quả chẳng phải hư danh!
Các đệ tử của Toái Ngọc Cung đã sắp mất sức chống cự, ôm ngực, tâm tính kích động như sắp ngất được ra.
A a a a a a a a ta có thể mà!
Ta có thể!
Cung chủ, Tạ trưởng lão đẹp như vậy.
ngài mau cưa đổ ngài ấy đi.
Đừng để bị Tạ trưởng lão tỏ tình trước mà?
"Cửu Nhất, có hơi mạo muội nhưng ta thực sự..."
Tạ Tụ còn chưa nói xong đã có một ít châm nhỏ như lông trâu bay tới nhanh như chớp.
Châm lông trâu này vốn khó phát hiện, dưới ánh đèn mông lung càng thêm quỷ mị.
Ám khí vô thanh vô tức như vậy, giá chế tạo cực cao, hơn nữa sau khi châm lông trâu được bắn ra thì khả năng thu về gần như bằng không, gần như là dùng một lần là hết.
Cho dù là Lê Hoa sát coi giết người là nghề chính, cũng rất ít khi nào họ dùng thứ xa xỉ vậy làm ám khí.
Nhưng tiền nào của nấy, nó cũng đích xác là vật phẩm tốt mọi người cần có để giết người khi ở ngoài.
Dùng nó để đối phó với Khúc Cửu Nhất và Tạ Tụ tuyệt đối không phải là xa xỉ mà ngược lại, cho dù mua nó với giá cao, cũng chưa chắc có thể lấy được mạng của Khúc Cửu Nhất!
Bởi vậy, chỗ ám khí này hướng hết về phía Tạ Tụ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
