Tạ Tụ và Sử Vô Song lần đầu tiên được nhìn thấy Khúc Cửu Nhất dùng vũ lực.
Tạ Tụ càng không cần nói, hắn sớm đã biết võ công của Khúc Cửu Nhất sâu không thể lường, nếu không với thân song tính cũng chẳng thể lên chức cung chủ Toái Ngọc Cung được, hơn nữa trước đó hắn bắt mạch cho Khúc Cửu Nhất, biết nội lực thâm hậu của Khúc Cửu Nhất chẳng hề thấp hơn những tiền bối đã thành danh.
Sách cổ có nói, tuổi thọ của người song tính không dài nhưng lại được ông trời ưu ái. Ở những nước nhỏ thậm chí họ còn được coi là con của thần, vì ông trời quá đỗi thương yêu nên thời gian họ ở nhân thế mới ngắn như vậy.
Bây giờ xem ra, lửa nổi mà không có khói chưa chắc đã không có lý do. (Ở đây ý chỉ mọi việc đều có nguyên nhân kết quả nhưng có một số việc là không tưởng thì vẫn sẽ tồn tại)
Người như Khúc Cửu Nhất, chưa biết chừng là vì để chứng minh điều này.
Nếu hắn có thể thành công giúp Khúc Cửu Nhất "chống đối" thiên mệnh, có phải đồng nghĩa rằng y thuật của hắn có thể vượt lên một cảnh giới cao hơn không?
Thực sự - u mê y thuật- Tạ Tụ không nhịn được mà nghĩ tới giấc mơ tươi đẹp.
Còn Sử Vô Song rất đỗi ngạc nhiên.
Tuổi của nàng ta không lớn nhưng từ nhỏ đã theo nương mình lang bạt giang hồ, tiền bối giang hồ nào chưa từng gặp qua? Nhưng một bàn tay nho nhỏ này của Khúc Cửu Nhất lộ ra, võ công chỉ sợ đã trên cơ mẫu thân rồi!
Cho dù ở trong Toái Ngọc Cung, người như vậy cũng chắc chắn có thân phận cực kỳ cao.
Trước đó nương thường nói chức vị cung chủ của Toái Ngọc Cung chỉ có thể dùng trí để lấy chứ không thể dùng lực để cướp, trước đó nàng còn cảm thấy là do mẫu thân quá mức dè dặt và cẩn thận thôi. Bây giờ mới biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, Toái Ngọc Cung có thể đứng vững trên giang hồ không đổ, tuyệt đối chẳng phải là hư danh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
