Khúc Cửu Nhất nói xong, hiện trường lâm vào sự trầm mặc kỳ dị.
Tạ Tụ đã vậy, Thanh La cũng thế, còn có công tử ăn chơi và cả Cố Thiếu Bình, Sử Vô Song vốn tỏ vẻ chẳng liên quan, tầm nhìn của tất cả mọi người đều rơi đúng vào người y.
Đổi là người bình thường bị người khác nhìn như vậy, e là sớm đã muốn đào cái hố chui xuống rồi.
Nhưng Khúc Cửu Nhất có phải người thường không? Y vốn không cảm thấy những lời bản thân nói có gì không đúng, nếu ở xã hội hiện đại, lời đùa giỡn nào mà chưa từng nói? Ngược lại, Khúc Cửu Nhất còn cảm thấy mấy người này thật thiếu hiểu biết.
"Thanh La, làm đi"
Lời vừa dứt, Thanh La mới nãy còn bị vị công tử này coi là thần nữ trong mơ đạp cho hắn một cước bay xa.
"Thiếu gia!"
"Thiếu gia, cẩn thận"
Tùy tùng bên cạnh ào ào xông tới, chỉ là bọn họ nhìn cao to là vậy, vào tay Thanh La cũng chỉ có vài công phu mèo cào thôi.
Chưa qua bao lâu, cả chủ tử lẫn nô tài đều nằm rạp trên đất.
"Ngươi...!ngươi có biết ta là ai không? Đắc tội ta, các ngươi đừng hòng sống rời khỏi đây được!" Công tủ nọ vừa ôm ngực, vừa mắng chửi.
Chẹp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


