"Công tử, vì sao bọn họ ôm nhau lâu như vậy, người phía dưới lại chẳng đánh bọn họ thế? Thanh La nhìn tình huống bên dưới, vô cùng tò mò, nhìn không được hỏi chen vào một câu.
Cố Thiếu Bình và Sử Vô Song ôm nhau, nói ít cũng phải hết một bình trà* nhưng cũng chẳng biết làm sao, mấy người truy sát bên dưới lại ngơ ra nhìn, vốn chẳng nghĩ tới có thể nhân lúc này đi lên đánh nhau.
* Ý nói thời gian pha một bình trà, nhanh gọn thì tầm gần phút mà tỉ mỉ thì cũng phải hai phút
Thực tế, nếu như lúc này sau lưng họ có người đánh lén một đao, trực tiếp xiên cho hai người một xiên cũng chẳng phải chuyện gì khó. Nhưng bọn họ cứ như trúng tà vậy, chẳng cử động gì, quá là phí phạm.
"Lắm lời" Một giọng nam nhàn nhạt truyền tới.
"Nàng ta không nhìn ngươi, nhìn ta" Khúc Cửu Nhất một tay chống cằm, thở dài, "Thanh Lam ngươi đi giục chưởng quầy đi, thức ăn của chúng ta sao còn chưa lên?"
Sợ là bây giờ người của khách trạm đều chẳng còn tâm tình nấu cơm nữa rồi" Tạ Tụ nhíu chặt mày, "Đánh nhau như kia, sợ ra khách trạm tổn thất không ít"
"Không sao, Thanh La, ngươi đi nói với chưởng quầy, chỉ cần bọn họ đúng giờ bưng thức ăn lên, ta đảm bảo hôm nay bọn họ không phải chịu tổn thất nào hết, mau lên, ta đói rồi"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)