Khách trạm Duyệt Lai.
Nếu nói thứ không thể thiếu nhất trong thế giới võ hiệp, chắc hẳn là kiểu như khách trạm Duyệt Lai này.
Trong giới võ hiệp, thiếu lâm, Võ Đang gì thì đều không thể xuất hiện nhưng khách trạm Duyệt Lai này vẫn sừng sững ở đây.
Chỉ có thể nói, những cái tên lỗi thời này dù ở thế giới nào đều có một đống.
Khúc Cửu Nhất đợi người, không chỉ có những đệ tử tinh anh ở Toái Ngọc Cung, Khúc Cửu Nhất y có thể được biết bao nữ đệ tử trong cung vây lấy, tướng tá đương nhiên không có gì để bắt bẻ, đích thị là một mỹ nam tử, cho dù có đội đấu lạp cũng chẳng che được sự xuất chúng của y.
Cảm nhận được một đoàn người của mình chợt hút hết tầm mắt của mọi người về phía này, Khúc Cửu Nhất rất sảng khoái.
Không sai không sai chính là cần hiệu quả như này.
"Các vị khách quan, xin hỏi là nghỉ chân hay ở trọ?" Chưởng quầy trực tiếp đẩy tiểu nhị qua một bên, chủ động đi lên chào hỏi.
Tầm nhìn của chưởng quầy không phải đám tiểu nhị này có thể so được.
Người trong giang hồ, rất nhiều người nghèo khó, có thể gọi được phần ăn của đại hiệp, cũng chính là một đĩa màn thầu*, một đĩa thịt hầm, một vò rượu, cũng chẳng có bao nhiêu, càng đừng nói tới những người phú quý rồi.
Hết cách, người giang hồ trước khi xông pha tạo ra được thanh danh vang vọng, cơ bản đều là nhàn rỗi thong dong, lại nhiều năm lang bạt bên ngoài, ăn mặc đi ở cái nào không phải tốn tiền? Thỉnh thoảng có vài người xuất thân hiển quý cũng luôn luôn chọn những tửu lâu bài trí xa hoa, nào để mấy khách trạm nhỏ như họ vào mắt?
*Có thể bạn đã biết: màn thầu này có thể hiểu là bánh bao không nhân nhé nhưng hình như tui nghe bạn nào giải thích thì màn thầu không có vị ngọt như bánh bao không nhân của VN mình đâu
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

