Lần này không chỉ là tóc đuôi ngựa, tất cả học sinh đang âm thầm nghe lén xung quanh đều thay đổi sắc mặt.
Tóc đuôi ngựa thở ra một hơi, bình tĩnh một chút, tiếp tục: "Tóm lại, cậu phải nhớ kỹ, trong thế giới này có lưu truyền ba quy tắc cơ bản --"
"Thứ nhất, họ tên sẽ bị đánh cắp. Đừng bao giờ cho người khác biết tên và cũng đừng bao giờ hỏi."
"Thứ hai, nơi nào có "người" thì sẽ có giám sát."
"Thứ ba, nội quy trường học là trên hết."
"Chúng ta xem như hòa nhau, về sau chúng ta liền nước giếng không phạm nước sông nữa. Chúc may mắn."
Câu "Chúc may mắn" cuối cùng nghe như là "Mau chết đi".
Nói xong, tóc đuôi ngựa sải bước xoay người rời đi.
Vẻ mặt Hạ Tuyết Nặc tràn đầy nghi hoặc.
"Quên đi." Gào xong, đầu búp bê liền xì hơi như bong bóng. Cậu ấy bĩu môi, quay đầu qua chỗ khác nhỏ giọng than thở: "Dù sao cho bọn họ, bọn họ cũng chưa chắc xem hiểu."
Hạ Tuyết Nặc:.. Tôi biết chữ của mình xấu, không cần nhắc nhở, cảm ơn.
Hạ Tuyết Nặc: "Vậy thật sự là làm khó cậu rồi."
Đầu búp bê: "Đó là đương nhiên, mình là ai chứ? Chữ của cậu đừng nói đang viết, cho dù là viết ngược mình cũng chép ra được!" Biểu cảm lại còn có chút kiêu ngạo
Hạ Tuyết Nặc: "..." Vậy cậu thật đúng là tuyệt vời.
Đầu búp bê nghiêm mặt: "Nhưng mà, sau này không được làm vậy nữa. Ở chỗ này, đáp án rất quan trọng."
"Được rồi được rồi." Hạ Tuyết Nặc đồng ý. Trong lòng lại có chút không cho là đúng.
Đều đã thi xong rồi, có đáp án thì có thể như thế nào, chẳng lẽ còn có thể sửa điểm sao?
Sau đó, nữ sinh đầu búp bê nhiệt tình, hỗ trợ hỏi thăm vị trí của phòng y tế, kỳ quái chính là tất cả mọi người đều như muốn nói lại thôi, hỏi lại, liền trốn tránh nói không biết. Cô đành phải lấy can đảm đi hỏi bác gái chia cơm ở căn tin.
Bác gái cười lạnh: "Nơi này chỉ có phòng giáo vụ, hai cô muốn đi không?"
Làm đầu búp bê sợ không nhẹ.
Không có cách nào, chỉ có thể tự mình tìm.
Hạ Tuyết Nặc vốn định một mình đi tìm. Cô cũng là có tư tâm, muốn đi dạo khắp nơi, nhìn xem có manh mối gì hay không, có lẽ, còn có thể tìm được lối thoát. Nhưng nữ sinh đầu búp bê mặc kệ, vô cùng trượng nghĩa yêu cầu được đi cùng cô.
Trên đường, tranh thủ lúc không có người Hạ Tuyết Nặc hỏi nữ sinh nên xưng hô như thế nào.
Nếu đã không thể gọi tên, vậy sẽ phải có tên khác thay thế.
"Cậu có thể gọi nhũ danh của mình." Nữ sinh đầu búp bê cúi đầu, vẻ mặt không hiểu sao có chút thẹn thùng.
Hạ Tuyết Nặc: "...???"
Búp bê đỏ mặt: "Nhũ danh của mìnn là Oa Oa (búp bê)."
Hạ Tuyết Nặc: "..." Được rồi.
Cuối cùng cũng thành công làm bầu không khí chạy lệch.
Khi Hạ Tuyết Nặc một lần nữa chuyển tầm mắt tới con đường không người, khi nhìn thấy tòa nhà đổ nát với những sợi xích sắt nặng nề ở cửa ra vào và làn sương mù đen như bị qủy ám bên trong các cửa kính và cửa sổ, cô đã không còn khẩn trương như lúc đầu.
Hạ Tuyết Nặc: "Cái đó, khụ khụ... Oa Oa à."
Đôi mắt to của búp bê lập tức lóe lên nhìn qua: "Lão đại, làm sao vậy? Lão đại? Có chuyện gì vậy, lão đại?"
Hạ Tuyết Nặc thở dài: "..." Quên đi, cậu ấy thích gọi mình là gì thì gọi.
Cũng may bọn họ rất nhanh tìm được một tòa nhà trệt thấp bé, yên tĩnh đứng lặng ở trong đám cây thấp hoang vu. Âm u cẩn thận, có vẻ đặc biệt không hợp.
Cửa lóe lên một ngọn đèn trần, trắng bệch, cũng là ánh sáng duy nhất trong bóng tối ngoại trừ ánh trăng trắng bệch.
Nương theo ánh đèn trắng, Hạ Tuyết Nặc thấy rõ ngoài cửa treo một tấm bảng rách. Mặt sơn loang lổ, mặt trên dùng chữ màu đỏ xiêu xiêu vẹo vẹo viết - - Phòng y tế.
Trước cửa phòng y tế có một con đường nhỏ nối liền. Càng đến gần, Hạ Tuyết Nặc càng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Rõ ràng không có gió, nhưng không hiểu sao Hạ Tuyết Nặc lại phát hiện gió lạnh thấu xương.
Nương theo cái lạnh mà đến chính là tiếng kêu cứu mơ hồ, ô ô đè ép, nghe không rõ.
Cô nhạy cảm cảm nhận được nguy hiểm, dừng bước.
"Sao vậy?" Búp bê quay đầu hỏi.
Hạ Tuyết Nặc không biết có nên nói cho cậu ấy biết hay không, nếu có thì nên nói cho cậu ấy biết như thế nào, cho nên đành phải lắc đầu.
Đúng lúc này, trong cửa phía xa vang lên một âm thanh mê hoặc - -
"Bạn học nhỏ, đến kê đơn thuốc à?"
Không xong, bị phát hiện rồi!
Đây là phản ứng đầu tiên của Hạ Tuyết Nặc.
Tác giả có lời muốn nói: A a, lão đại xuất hiện nha!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)