"Nam sinh?" Đầu búp bê nghiêng đầu nghi hoặc, ánh mắt chợt chuyển, nhếch môi chế nhạo: "Người cao lớn kia?"
Hạ Tuyết Nặc nghe ra giọng điệu nữ sinh không đúng, nhưng vẫn gật đầu.
Nữ sinh đầu búp bê lập tức bĩu môi, vẻ mặt giận dữ không tranh cãi: "Đại lão à, mắt thấy mạng này cũng sắp không còn, chúng ta có thể không cần não yêu đương hay không? Hơn nữa, xung quanh cũng đâu có nam sinh nào, ngươi xinh đẹp như vậy tìm ở đâu mà không có, nhất định phải tìm ở chỗ này sao, là thích ngược luyến tình thâm hay là thế nào vậy? Vả lại, nơi này -- nào có nam sinh nào có điều kiện tốt đâu?"
Hạ Tuyết Nặc không thể nhịn được nữa: "... Câm miệng."
Nhưng mà cuối cùng, cô vẫn chú ý tới một bóng dáng màu lam nhanh chóng biến mất ở cửa nhà ăn.
"Cũng không biết tay cậu ấy thế nào?" Hạ Tuyết Nặc thầm nghĩ, rất quý trọng lén bỏ kẹo vào túi. Cô cũng không biết vì sao mình phải làm giống trộm như vậy, không hiểu sao phải tránh tất cả mọi người.
Trong lòng có chút ngọt ngào bí mật.
Đại khái là đồng mệnh tương liên, nghĩ đến vết thương trên tay nam sinh, chân trần của Hạ Tuyết Nặc càng đau hơn. Cô cẩn thận quan sát một chút, phát hiện vết thương nhanh chóng chuyển biến xấu, đã phát mủ, chảy ra chất lỏng màu đen. Nhưng lục lọi túi áo, ngay cả khăn giấy cũng không có.
Cô nghĩ có lẽ cần phải hỏi một chút xem phòng y tế của trường học ở đâu.
Không biết có phải Hạ Tuyết Nặc chọc điểm đau của mọi người hay không, sau đó không khí căn tin yên tĩnh đến quỷ dị, mọi người hoặc nhiều hoặc ít đều có chút kiêng kị cô.
Ngoại trừ nữ sinh tóc đuôi ngựa.
Hạ Tuyết Nặc tương đối mẫn cảm, rất dễ dàng cảm giác ác ý của người khác. Cho dù không ngẩng đầu, cũng có thể cảm giác được ánh mắt của đám người hầu. Về phần nữ sinh tóc đuôi ngựa - -
Thái độ đối với cô lại có chút kỳ quái, Hạ Tuyết Nặc nói không nên lời. Vài lần vô tình nhìn nhau, nữ sinh tóc đuôi ngựa lập tức dời ánh mắt, cố ý nâng cao cằm, ngạo kiều giống như một con khổng tước, khiến cho Hạ Tuyết Nặc không hiểu ra sao.
Đầu lông vàng lúc trước vẫn luôn nịnh nọt cậu ta khom lưng, lén lút mỉm cười lấy lòng Hạ Tuyết Nặc, bị người ta tát mạnh một cái vào gáy.
Bởi vì khắp nơi đều là giám thị, Hạ Tuyết Nặc không dám hỏi nhiều, lại thấy búp bê đầu ăn với vẻ mặt thỏa mãn, vì vậy một bữa cơm ăn đến yên tĩnh.
Cô không có nhiều ham muốn đối với thức ăn, chỉ nghe thấy tiếng nữ sinh đầu búp bê "rộp rộp" nhai thức ăn, cảm giác có chút buồn nôn, nhưng sự giáo dục của Hạ Tuyết Nặc khiến cô không thể biểu hiện ra ngoài. Cô rất nhanh buông đũa xuống, yên lặng nhìn nữ sinh đầu búp bê.
Cô không nên tin nữ sinh.
Nhưng Hạ Tuyết Nặc lại theo bản năng tin tưởng cậu ấy, từ lần đầu tiên nhìn thấy liền cảm thấy thân cận.
Đương nhiên, ngoại trừ lúc nữ sinh đầu búp bê thỉnh thoảng đề cử thịt trên bàn ăn - -
"Lão đại, cậu thật sự không ăn sao? Rất ngon, không tin cậu thử xem?"
Hạ Tuyết Nặc lập tức xua tay, luôn miệng khéo léo từ chối: "Không cần không cần, cám ơn cậu."
Nữ sinh đầu búp bê lập tức lộ ra biểu cảm khó có thể hiểu được, giống như Hạ Tuyết Nặc đã bỏ lỡ năm trăm vạn, vừa bới cơm vừa nhỏ giọng than thở: "Ăn ngon như vậy, làm sao có thể có người từ chối chứ?" Nói xong giơ tay xoa xoa xương quai xanh dưới cổ áo đồng phục, động tác xoa bóp của cô ấy quá nhiều lần, xương quai xanh rất nhanh xuất hiện một mảng nhỏ màu đỏ.
Sau đó, Hạ Tuyết Nặc nhìn thấy khối da thịt màu đỏ kia chậm rãi nhô lên, giống như có thứ gì đó muốn giãy dụa đi ra -- đúng là một khuôn mặt có ngũ quan mơ hồ!
Đồng tử Hạ Tuyết Nặc co rút lại.
Nhưng mà một giây sau, khối nhô lên kia lại lập tức khôi phục nguyên trạng, giống như hết thảy đều chỉ là ảo giác của cô. Đầu búp bê không hề phát hiện kéo kéo cổ áo, che khuất vị trí phiếm hồng.
Khi sắp ăn xong.
Trong ánh sáng, Hạ Tuyết Nặc nhìn thấy cô gái tóc đuôi ngựa đứng lên, đi thẳng về phía cô.
Nữ sinh đầu búp bê lập tức như lâm đại địch.
Nhưng ngoài dự liệu của Hạ Tuyết Nặc, nữ sinh tóc đuôi ngựa không có ý làm khó bọn họ, nhìn cô nửa ngày mới không được tự nhiên nói ra: "Cái kia, cậu làm câu hỏi bổ sung cuối cùng như thế nào?"
Nữ sinh đầu búp bê:...
Đám tùy tùng:...
Cũng may Hạ Tuyết Nặc cũng đoán trước được, lúc nộp bài có mang giấy nháp ra, cô đưa cho tóc đuôi ngựa để cậu ta tự ngộ.
Tóc đuôi ngựa ngay cả nhìn cũng không nhìn, nhét giấy nháp vào túi áo.
"Cảm ơn." Vẻ mặt cậu ta có chút vặn vẹo, giọng nói còn nhỏ hơn cả muỗi.
"Không có gì." Hạ Tuyết Nặc nhìn chằm chằm vào mắt cậu ta, lắc đầu.
Tóc đuôi ngựa bước ra vài bước, lại nhịn không được quay đầu lại nói: "Nhớ kỹ, muốn sống sót phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu như sống qua đêm nay --"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)