Kỷ Thanh Ngô bất đắc dĩ nhìn tiểu khuê nữ tròn vo nhà mình đang lạch bạch chạy đến trước mặt.
Tiểu cô nương hai tay nâng những quả dại mới hái, trong đôi mắt tròn xoe đều là hình bóng của người mẫu thân yêu dấu.
Con bé cất giọng nồng mùi sữa nói: “Nương, cho nương này, con hái quả quả!”
Tầm mắt của hai người còn lại cũng bị con bé thu hút. Đứa nhỏ này trông vừa ngây thơ đáng yêu, lại còn rất hiểu chuyện.
Chỉ là, Kỷ Trường Lâm nhìn một hồi, sắc mặt bỗng thay đổi.
Hắn tự lẩm bẩm: “Quá giống, thật sự quá giống.”
Nghe vậy, sống lưng Kỷ Thanh Ngô cứng đờ.
Nàng xoa xoa cái đầu nhỏ của con, nhu mì thúc giục: “Pi Pi ngoan, lát nữa nương sẽ ăn. Con vào trong sập kia tự chơi một lát nhé.”
Tiểu nha đầu tên gọi Pi Pi này chẳng hề sợ người lạ. Con bé nhét quả vào cái túi vải nhỏ đeo chéo, tay nhỏ nắm lấy sợi chỉ đỏ treo trên cổ, vừa chơi vừa đi vào bên trong.
Kỷ Trường Lâm nhìn miếng ngọc trụy treo dưới sợi chỉ đỏ, mắt chợt lóe lên tinh quang.
Đây chẳng phải là...
Kỷ Trường Lâm thầm đánh giá tuổi tác của người phụ nữ trẻ này, hắn cố đè nén tâm trạng kích động, cố gắng giữ giọng bình thường hỏi: “Đứa trẻ này là con ruột của cô?”
Kỷ Thanh Ngô cảnh giác nhìn hắn, đôi con ngươi đen nhánh xoay tròn, chính là phiên bản lớn của đứa nhỏ lúc nãy.
Thế này thì còn cần hỏi sao?!
Chỉ thấy vị sứ thần đại nhân vừa rồi còn đe dọa nàng, lúc này mắt đã ngấn lệ.
“Tiểu Ngũ, theo đại ca về nhà!”
Kỷ Thanh Ngô tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cũng bị tiếng “Đại ca” này của Kỷ Trường Lâm làm cho trấn động.
Cho đến khi Kỷ Thanh Ngô ôm khuê nữ ngồi trên xe ngựa về Bắc Lê, nàng vẫn còn đang trong trạng thái ngỡ ngàng.
Pi Pi trái lại có khả năng thích ứng rất tốt, đã ngủ ngon lành trong lòng nương.
Nàng đã dịch dung, nhưng tiếc thay trời tính không bằng lòng người, nàng sinh ra một bản sao mini của chính mình, để rồi bị trưởng tử Kỷ gia là Kỷ Trường Lâm nhạy bén nhận ra ngay lập tức: Nàng chính là muội muội út bị thất lạc năm xưa.
Nàng vén rèm cửa sổ xe ngựa, người phụ nữ giả vờ tìm nàng khám bệnh trước đó đã trút bỏ trang phục thôn nữ, giờ khoác lên mình bộ nhung phục gọn gàng, đang cưỡi ngựa hộ tống phía sau đoàn xe.
Kỷ Thanh Ngô đoán không sai, cô ta chính là hộ vệ của Kỷ Trường Lâm trong chuyến đi sứ Nam Sở lần này.
Đúng lúc này, Kỷ Trường Lâm vén tấm rèm vải dày của xe ngựa, cúi người bước vào.
Thấy hắn lộ diện, Kỷ Thanh Ngô mở miệng định nói: “Ta không phải——”
“Muội chính là Ngũ cô nương của Kỷ gia chúng ta, là bào muội của ta!”
Thần sắc Kỷ Trường Lâm cực kỳ kiên định.
Lúc nãy ở trên một chiếc xe ngựa khác, hắn đã viết xong một phong thư nhà gửi gấp về Kỷ gia.
Vừa rồi, Kỷ Trường Lâm gần như nhận ra ngay lập tức diện mạo đứa trẻ kia cực kỳ giống với Ngũ muội muội. Nhưng minh chứng quan trọng nhất chính là miếng ngọc trụy treo trên sợi chỉ đỏ của đứa nhỏ.
Đó nguyên bản là một cặp bội ngọc hình cá chép.
Khi Kỷ phu nhân mang thai Kỷ Thanh Ngô đã có một giấc mơ, bà mơ thấy hai con cá chép vui đùa bên nhau, cảm thấy là điềm lành nên sai người lấy ngọc ấm Côn Luân chế tạo cặp ngọc trụy này, hai con cá giống hệt nhau, đầu đuôi nối tiếp hợp thành một vòng.
Tuy hiện tại chỉ còn một chiếc, nhưng cũng đủ để xác nhận thân phận của Kỷ Thanh Ngô.
Kỷ Trường Lâm nhìn muội muội thất lạc nhiều năm, trong lòng cảm khái khôn nguôi. Không ngờ khi gặp lại, tiểu nha đầu từng được nâng niu như châu như ngọc ấy giờ đã làm nương.
Hắn nhìn hàng lông mày được vẽ đậm hơn bình thường của nàng, hỏi: “Ngũ muội, đang yên đang lành, sao muội lại ăn mặc giả dạng thế này?”
Nếu việc trở về thành Lâm An đã là cục diện không thể thay đổi, nàng liền nghĩ theo hướng tích cực. Kỷ gia là thuộc hạ đắc lực của tân đế Bắc Lê trước khi đăng cơ, ở đô thành rất có danh vọng. Có một nhà ngoại giàu sang như vậy, ít nhất tiền đồ sau này của Pi Pi sẽ không phải lo lắng.
Chỉ là!
Năm xưa ở quân doanh phương Bắc, nàng đã hạ mạnh dược với Định Bắc đại tướng quân Triệu Minh Diễm, "làm nhục" hắn một đêm. Giờ đây chiến sự đã bình định, hắn chắc chắn sẽ được phong thưởng hậu hĩnh, nói không chừng cũng định cư ở đô thành.
Nếu không cẩn thận gặp lại nhau...
Kỷ Thanh Ngô nghĩ đến dáng vẻ lãnh khốc của người đàn ông kia liền cảm thấy lạnh cả gáy, nàng tuyệt đối không được để lộ thân phận.
Đuổi đường liên tục mười mấy ngày.
Xe ngựa cuối cùng cũng tới đô thành Lâm An.
“Tiểu Ngũ, sắp về đến nhà rồi.”
Kỷ Trường Lâm không thấy mệt mỏi, lần này tìm được muội muội, nghĩ đến cảnh gia đình đoàn tụ, lòng hắn vô cùng kích động.
Kỷ Thanh Ngô nhìn qua khe hở của màn xe, thấy cổng thành cao sừng sững, khí thế bàng bạc.
Theo tầm mắt của nàng, Kỷ Trường Lâm mỉm cười nói: “Đây là Phượng Hoàng Cung dưới chân thiên tử, bệ hạ sau khi đăng cơ liền ở tại nơi này.”
Kỷ Thanh Ngô chưa từng tới thành Lâm An. Từ khi xuyên không nàng đã ở trong núi sâu rừng già, vì để theo đuổi đối tượng công lược, nàng mới đi thẳng tới quân doanh biên quan.
Bốn năm trôi qua, khói lửa chiến tranh đã tắt. Người cuối cùng ngồi lên ngôi cửu ngũ đã vào chủ đô thành.
Cung điện của tân đế Bắc Lê không xây mới mà chỉ tu sửa lại trên nền móng của tiền triều, có thể thấy vị quân vương này không thích xa hoa, mà chú trọng đến đời sống dân sinh. Ngay cả ở Nam Sở, nàng cũng nghe nói đương kim thánh thượng trị quốc có phương, quốc khố đủ đầy, bách tính an cư lạc nghiệp.
Lâm An hiện tại đã là một khung cảnh phồn hoa như mộng.
Kỷ Thanh Ngô nhìn cảnh sắc gấm vóc vô tận này mà thấy hoa cả mắt. Tiểu nha đầu trong lòng đã ngủ đủ giấc, dụi dụi mắt rồi quen chân quen tay bò lên đùi Kỷ Trường Lâm.
“Pi Pi muốn xem!”
Bị tiếng gọi “Cữu cữu” ngọt ngào của cục bột nhỏ làm cho mê mẩn, Kỷ Trường Lâm mặc kệ lễ pháp dưới chân hoàng thành, lén vén một góc rèm xe.
“Được, cữu cữu mang con xem.”
Kỷ Thanh Ngô trước đó đã giải thích với hắn một lần, nhũ danh của con gái là Pi Pi, con bé đang tự gọi tên mình chứ không phải gọi hắn là Cữu cữu. Nhưng Kỷ Trường Lâm căn bản không tin lời người làm mẫu thân là nàng.
Mãi đến khi nữ thị vệ Lan Lăng luôn đi theo sau đoàn xe cưỡi ngựa tiến lên chắn ngang tầm mắt, nhắc nhở: “Đại nhân, như vậy không hợp lễ nghi.”
Xe ngựa đi ngang qua hoàng cung phải kiêng kị, không được vén màn xe quan sát bố phòng cổng cung.
Kỷ Trường Lâm và Pi Pi cùng lúc xị mặt xuống, một lớn một nhỏ trông lại có vài phần tương tự. Kỷ Thanh Ngô mím môi, nén nụ cười nơi khóe miệng.
Khi đoàn xe sắp đến Kỷ phủ.
Có lẽ là cảm giác “càng gần quê nhà càng thấy e sợ”, cũng có lẽ suốt dọc đường Kỷ Trường Lâm đã cho nàng cảm giác an toàn của một người anh trai, Kỷ Thanh Ngô thấy tim mình nhảy lên tận cổ họng.
Kiếp trước nàng vì mắc bệnh hiếm gặp mà bị Phụ thân nương ruột bỏ rơi ở cô nhi viện, nàng chưa từng thấy Phụ thân nương, càng không có anh chị em. Nhưng ở kiếp này, nàng không chỉ có huyết mạch gần gũi nhất, mà ngay cả cái gia đình nàng khao khát nhất cũng đang ở rất gần, chỉ cách vài con phố.
Nữ quyến Kỷ phủ đã chờ sẵn ở cửa từ lâu.
Trời nắng nóng, họ đã đợi gần một canh giờ. Trong đám người có một nữ tử vóc dáng cao gầy, tướng mạo nổi bật, trong đôi mắt phượng tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“Mọi người hà tất phải đợi ở cửa thế này, chờ xe ngựa tới nơi, hạ nhân vào thông báo một tiếng chẳng phải là được sao.”
Đúng lúc này, một gã sai vặt nhanh chân chạy đến trước mặt mọi người, vừa thở hổ hển vừa reo lên: “Về rồi! Xe ngựa của đại công tử đã vào thành rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


