Kỷ Thanh Ngô xuyên đến nơi này, chỉ là hồn xuyên.
Nàng xuyên vào thân thể của một tiểu thư nhà quan, trùng hợp chính là vị tiểu thư đó cũng họ Kỷ, dung mạo giống hệt nàng, nhưng vị Kỷ tiểu thư này từ nhỏ đã thất lạc, sau được một lão lang trung trong núi nhận nuôi.
Nếu người đến, là người nhà họ Kỷ...
Tim Kỷ Thanh Ngô đập thình thịch.
Nếu phải nói nàng có điểm nào đặc biệt, thì chính là càng sợ điều gì, điều đó càng dễ xảy đến. Giác quan thứ sáu của nữ tử ứng nghiệm trên người nàng chuẩn xác đến lạ kỳ.
Giống như đêm đó nàng trói nam nhân trên giường, tuy chỉ thành sự một lần. Nhưng khi nàng eo mỏi chân mềm bước ra khỏi quân trướng, nàng đã biết, chắc chắn sẽ mang thai.
Kỷ Thanh Ngô dừng động tác trong tay, nhìn ra cửa.
Chỗ cửa lớn y quán, để chắn gió cát và côn trùng, nàng treo riêng một tấm rèm màu sa trắng.
Người tới đưa tay vén rèm lên, đôi hài quan màu đen bước tiến vào trong nhà, là một nam tử trẻ tuổi vóc người cao gầy, sườn mặt thanh tuấn.
Phụ nhân kia chờ ở chỗ cửa, thấy hắn tiến vào, cung kính gọi: "Đại nhân."
Kỷ Trường Lâm khẽ gật đầu.
"Không ngoài dự liệu của đại nhân, vị Ngũ đại phu này là người có tài, chứng bệnh của ta là do bẩm sinh không có, giống hệt chẩn đoán của thần y Nhạc Hỉ trong thành Lâm An."
Nhìn kỹ, Kỷ Thanh Ngô liền biết vị đại nhân trước mắt này là một thanh niên tài tuấn, tướng mạo hắn đoan chính, khí chất trên người cũng cực kỳ chính trực.
Kỷ Trường Lâm chắp tay thi lễ trước: "Ngũ đại phu, tại hạ họ Kỷ, lần này đến Nam Sở làm việc đi ngang qua đây, nghe người dân địa phương hết lời khen ngợi y thuật của ngài, nên muốn mời ngài chẩn trị cho người thân trong nhà."
Kỷ Thanh Ngô lòng thấp thỏm không yên, nhưng vẻ mặt vẫn xem như trấn tĩnh.
Nàng nhìn thoáng qua người phụ nhân giả dạng nữ tử kia, cố ý lạnh nhạt nói: "Đã là như vậy, đại nhân hà tất phải dò xét. Chỉ là Nam Sở và thành Lâm An cách nhau vạn dặm, đường xá xa xôi, con người ta vốn không thích bôn ba."."
Hắn lại tỉ mỉ quan sát Kỷ Thanh Ngô từ trên xuống dưới một lượt, vị nữ đại phu này tuy dung mạo không xinh đẹp, nhưng khí chất dịu dàng, nhất là giọng nói mềm mại kia, còn có vòng eo yêu kiều không che giấu được dưới lớp áo gấm mộc mạc.
Chẳng qua, lúc này ngón tay nàng đang siết chặt, vừa nhìn đã biết là bộ dạng lòng nặng trĩu tâm sự, dường như che giấu không ít bí mật.
Kỷ Trường Lâm trong lòng nảy sinh nghi ngờ, nói tiếp: "Ngũ đại phu, Nam Sở dù sao cũng là nơi hoang vu, vừa nghe giọng của ngài, hẳn cũng là người Lâm An. Hiện giờ tân đế đã lên ngôi được ba năm, bá tánh thành Lâm An đều sống an vui, sao không nhân dịp này trở về cố hương?"
Hoàng thượng nước Đại Lương hoang dâm vô đạo, lúc nàng xuyên tới đã là thế suy tàn. Bây giờ, người làm chủ thành Lâm An là tân đế Bắc Lê.
Tin tức này, Kỷ Thanh Ngô không có ý quan tâm, nhưng đầu đường cuối ngõ đều đang bàn tán vị tân đế này anh dũng vô song ra sao. Dẫn tám đô binh vượt sông, tập kích quân địch, ở doanh trại địch chém giết thủ lĩnh, lại dùng thủ đoạn sấm sét xử lý loạn thần và tàn dư thế nào.
Kỷ Trường Lâm thấy nàng đang suy nghĩ, tiếp tục thuyết phục nói: "Dựa vào tài y thuật này của ngài, ở Lâm An lập nghiệp mưu sinh chắc chắn không thành vấn đề. Nếu như cần giúp đỡ, cửa hàng nhà họ Kỷ rất nhiều, có thể cho ngài thuê với giá thấp, cũng có thể phái người giúp ngài thu xếp một vài thứ."
Vừa mở miệng đã tặng cho nàng lợi lộc lớn như vậy. Rốt cuộc Kỷ gia đang toan tính điều gì?
Kỷ Thanh Ngô bấu nhẹ ngón tay út, giọng điệu mềm mỏng nói: "Kỷ đại nhân, có lẽ ai cũng yêu vẻ phồn hoa của đô thành, nhưng ta lại chỉ thích phong cảnh độc đáo ở trấn nhỏ vùng biên thùy này."
Kỷ Trường Lâm nhướng mày, ngồi xuống phía đối diện nàng.
Hắn đã sớm bất động thanh sắc quan sát toàn bộ y quán này. Hắn thấy ở góc bàn bày một quyển tập tranh, đó là loại sách dành riêng cho trẻ nhỏ vỡ lòng.
Trong nhà vị đại phu này chắc hẳn có đứa trẻ chừng ba bốn tuổi.
Hắn dò hỏi: "Ồ? Tiền đồ của con trẻ, cô cũng không quan tâm sao?"
Vẻ mặt Kỷ Thanh Ngô cứng đờ, hắn thế mà nhìn ra nàng có con.
Nhưng lúc này con gái không có ở y quán.
Nàng mới đến nơi này, bận rộn mưu sinh nên đã tìm một nhà đáng tin cậy. Ban ngày đem con gái yêu quý Pi Pi đi gửi, nàng bận việc ở y quán, tối đến mới đón về ở cùng.
Kỷ Trường Lâm tùy ý cầm quyển tập tranh trên bàn lên, lật vài tờ, thong thả nói: "Phụ thân nương yêu con thì phải tính kế lâu dài cho con. Quyển tập tranh nhỏ này không đủ để làm sách vỡ lòng, vẫn nên mời một vị thầy dạy chính quy thì hơn."
Cổ họng Kỷ Thanh Ngô phát khô, nàng liếm môi, cầm chén trà trên bàn uống cạn một hơi.
Nếu nói ở Nam Sở có điểm gì không tốt, thì đó là Pi Pi đã 4 tuổi, đúng lúc cần đưa đến học đường để khai tâm. Chỉ là dân chúng nơi đây lo cái ăn cái mặc còn chưa xong, việc giáo dục trẻ nhỏ đương nhiên phải xếp sau cùng.
Kỷ Thanh Ngô luôn hy vọng tìm cho Pi Pi một vị phu tử tốt, ít nhất để con bé hiểu được nhiều đạo lý an cư lạc nghiệp hơn.
Kỷ Trường Lâm thấy thần sắc nàng đã giãn ra, liền bồi thêm: "Kỷ mỗ đoán chừng, con nhỏ của phu nhân chắc đang đến tuổi cần người chỉ dạy đọc sách, hay là cùng chúng ta trở về thành Lâm An, cũng để sớm được đoàn tụ với gia đình."
Chợt nghe hai chữ "gia đình".
Đầu óc Kỷ Thanh Ngô không hiểu sao lại hiện lên gương mặt của người đàn ông kia.
Nàng dùng sức lắc đầu, vừa ngước mắt lên đã thấy Kỷ Trường Lâm đang nhìn mình đầy ẩn ý.
Trán Kỷ Thanh Ngô lấm tấm mồ hôi, nàng cầm miếng vải bố trên bàn lên lau trán, để lộ ra cổ tay trắng ngần đến lóa mắt.
Kỷ Trường Lâm nhìn miếng vải bố đã nhiễm một mảng màu nâu, hắn ghé sát lại một chút, khẽ mỉm cười nói: "Ngũ đại phu, vì sao không dám dùng chân dung thật để gặp người?"
Người này là hồ ly tinh chuyển thế sao!
Bí mật của Kỷ Thanh Ngô bị bóc trần từng lớp một trước mặt hắn.
Trong mắt nàng thoáng hiện vẻ tức giận: "Đại nhân, dân phụ thích trang điểm như thế này, chẳng lẽ phạm pháp sao?"
"Tự nhiên là không phạm pháp."
Thị trấn biên cảnh giữa hai nước có rất nhiều người chạy nạn, phần lớn là lưu dân.
Kỷ Trường Lâm thay đổi giọng điệu ôn hòa, nghiêm túc nói: "Nhưng, cô và đứa trẻ có công văn hộ khẩu không? Cư trú tại đây có hợp pháp không? Người không có công văn sẽ bị trục xuất khỏi biên cảnh, còn phải chịu hình phạt xăm chữ."
Xăm hình là khắc chữ lên vùng da hở, sao có thể để chuyện đó xảy ra được.
Đây rõ ràng là đang đe dọa nàng!
Kỷ Thanh Ngô trông thì nhu nhược, nhưng đó là khi chưa chọc vào nàng.
Nàng đột ngột đập mạnh xuống bàn.
Cái bàn gỗ đàn vuông vức ứng thanh mà vỡ nát, vụn gỗ bay tứ tung trong không trung.
Không ngờ sức lực của nàng lại lớn đến thế, có thể một tay đánh nát bàn gỗ, Kỷ Trường Lâm kinh ngạc lùi lại vài bước.
Người phụ nữ khám bệnh ban nãy nhanh nhẹn chắn trước mặt hắn, nhìn dáng vẻ thì ra là hộ vệ của hắn, lên tiếng quát: "Đồ điêu phụ to gan, dám bất kính với sứ thần Bắc Lê!"
Kỷ Thanh Ngô hừ lạnh một tiếng. Thân phận của hắn là sứ thần Bắc Lê, hèn gì lại khéo mồm khéo miệng, tâm tư kín kẽ như vậy.
Nhìn dáng vẻ chừng ba bốn tuổi, nhưng bước đi cực kỳ vững chãi.
Tiểu cô nương có khuôn mặt bầu bĩnh, trời sinh mang nét mặt cười, trong tay ôm thứ gì đó, đôi chân ngắn nhỏ chạy thẳng về phía Kỷ Thanh Ngô.
Kỷ Thanh Ngô ra sức nháy mắt ra hiệu cho con gái.
"Nương!"
Chỉ nghe một tiếng gọi cực kỳ vang dội.
Đúng là cái đuôi nhỏ sợ người ta không biết mình là ai mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)