Mà Tuy vương bên kia, lẽ ra phải vào kinh. Nhưng giờ nửa đường thê nhi* gặp chuyện, nếu gã vào kinh thì có vẻ quá vô tình với thê nhi rồi.
Không biết tại sao, tin thê nhi mình bị bắt bị đồn ầm ầm cả lên. Nói là đạo tặc Đông Châu bắt Vương phi của gã đi làm áp trại phu nhân.
Thế là trên đầu Tuy Vương một mảnh xanh mướt… Dù danh tiết thê tử bị mất cũng phải tận tâm chuộc người lại, nếu không lại phải nghe đồn Tuy Vương chỉ cần bạc không cần người, ảnh hưởng tình nghĩa phu thê nhiều năm, danh tiếng tốt lành mà gã tích góp nhờ việc tu hành ăn chay niệm phật sắp theo nước chảy về biển Đông mất rồi.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Trong thư phòng hoàng cung, có người đang tận tình khuyên can vạn tuế, đừng cho Tuy Vương vào kinh.
Người khuyên can đó tất nhiên là Thạch Nghĩa Khoan quá hiểu tính tình của Tuy Vương. Bây giờ ông ta lắc mình một cái biến thành quốc trượng, hy vọng con rể ngồi trên ngôi hoàng đế vững chút, ông ta cũng dần dần vứt bỏ chủ cũ, một lòng suy nghĩ lợi ích cho mình.
Lưu Dục nghe quốc trượng khuyên can, thở dài một hơi nói: “Trong lục bộ, ngoài trừ người trong Công Bộ thì tất cả đều là người do Thái hoàng Thái hậu xếp vào. Trẫm không thể sai khiến được. Do lúc trước biến loạn, trẫm phải điều thân binh mình đến Tam Tân mới ổn định được cục diện ở kinh thành, hiện tại quanh Tam Tân liên tục tăng binh, đều là tướng quân thân tín của Thái hoàng Thái hậu. Hiện giờ Thái hoàng Thái hậu nhớ Lưu Bái, bảo gã nhập kinh, trẫm không cản được…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)