Hoài Dương vương biết mẫu thân mình yếu ớt nhát gan, hơn nữa trong người có bệnh, phải mau đón về chữa trị mới được. Vì thế hắn tạm thời mặc kệ bốn huynh đệ kia, lập tức lên núi đón mẫu thân rồi nói sau.
Sở thái phi mới rửa mặt xong, sau đó bảo Phương Hiết búi tóc, nói chung có thể gặp người khác rồi. Khi bà nhìn thấy nhi tử, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống, nghẹn ngào ôm nhi tử khóc.
Thôi Hành Chu nhìn quanh cái chòi đơn sơ trên núi, cơm tẻ trong nồi chỉ có một lớp mỏng, Miên Đường mang theo có mỗi một chiếc áo ấm, nàng còn dùng nó làm đệm chăn cho mẫu thân.
Hiện giờ, căn cơ của tân đế chưa ổn, khó mà khiến yêu ma tứ phương sợ hãi. Hắn ở tiền phương chiến đấu anh dũng trong biển máu, còn thứ gây họa cho xã tắc như Tuy vương thì nhân lúc hắn đang cố gắng tác đánh trận, lẻn vào Chân Châu đánh lén gia quyến hắn để bắt chẹt hắn.
Lần này nếu không phải Miên Đường nhanh nhạy, thấy có chuyện không đúng, kịp thời dẫn người cứu mẫu thân ra, không thì chắc chắn bây giờ hắn bị vây khốn tay chân, bị hạn chế…
Hắn lướt qua mẫu thân đang khóc đến nghẹn ngào, nhìn nữ nhân đang chỉ huy Phương Hiết và Bích Thảo thu dọn đồ đạc, trông nàng mảnh khảnh yếu ớt như trước nhưng vào lúc quan trọng nhất, con người mảnh khảnh đó lại trở thành hậu thuẫn kiên cường nhất của hắn… Lần đầu tiên trong đời, Hoài Dương vương cảm tạ trời xanh cho hắn gặp được nữ tử như vậy…
Lúc Thôi Hành Chu nghe Phạm Hổ kể Miên Đường vì cứu thái phi mà đích thân lặn xuống dòng sông lạnh lẽo, lòng như bị nắm đấm sắt siết chặt.
Nước lạnh như vậy, tay chân nàng lại còn bị thương… Làm sao chịu nổi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
