Nghĩ thế, tuy phiền não nhưng không đến mức tâm thần không yên đòi sống đòi chết, chỉ là có chút mất mặt, Thôi Phù thở dài nói: “Chuyện nhà ta làm muội chê cười rồi.”
Miên Đường xem diễn cảm động đến bật khóc, đang cầm chung trà rót thêm trà, nghe Thôi Phù tự giễu, không để ý nói: “Chuyện của người trong nhà sao cười được? Hành Chu cũng tự trách mình năm đó không cố hết sức ngăn cản tỷ gả cho phủ Khánh quốc công xa xôi. Khánh quốc công phu nhân làm việc không phúc hậu, Quách Dịch thấy sắc quên nghĩa, phủ Hoài Dương vương chúng ta không để yên cho họ đâu!”
Nàng khóc đến vành mắt hồng hồng như con thỏ nhưng giọng điệu nói chuyện lại giống như con sói nhỏ bị chọc giận.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Thôi Phù nghe mà lòng hoảng hốt, vội hỏi: “Rốt cuộc Hành Chu muốn làm gì?”
Miên Đường thấy Thôi Phù khẩn trương, lập tức cười nói: “Cũng không có gì, chỉ là chỗ trống trong Hộ bộ bị người của Vương gia tiến cử chiếm mất…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


