Sau khi nằm một lúc, đợi hạ hỏa bớt, nàng quay lại tiền thính. Lần này nàng cẩn thận đánh giá tỷ phu của Thôi Hành Chu ―― Quách Dịch.
Miên Đường có đôi mắt sắc bén, nàng nhìn thấy cô tỷ Thôi Phù cũng đang liếc nhìn bọn họ.
Khi phu quân ỡm ờ ngồi xuống ở bên cạnh nàng kia, thoáng chốc sắc mặt Thôi Phù trở nên khó coi.
Lý ma ma nhìn nữ tử xinh đẹp đang tươi cười kia, nhỏ giọng nói với Miên Đường: “Đó chính là vị quý thiếp mới qua cửa, tên là Ngọc Nhiêu.”
Miên Đường liếc mắt nhìn một cái, cũng không tính là quá xinh đẹp, ngũ quan còn kém sắc hơn Thôi Phù chút, nhưng thắng ở chỗ trẻ tuổi, mới mười bảy tuổi, mặt không có phấn son đánh đến trắng toát, có cảm giác mới mẻ hồn nhiên khiến người ta yêu mến.
Miên Đường nhìn Thôi Phù, vốn định an ủi khuyên giải vài câu nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở vào. Cô tỷ là người trọng mặt mũi, giờ không phải lúc nói chuyện.
Có điều trước khi đi, nàng hẹn với Thôi Phù, bảo mấy ngày tới có rảnh thì đến Hoài Dương vương phủ ngồi chơi.
“Giờ tỷ tỷ và bọn muội đều ở kinh thành, không còn cách xa thiên sơn vạn thủy giống trước đây, qua lại cũng tiện, muội mới mang thai, mẫu thân lại không ở cạnh, trong lòng cũng không biết gì nhiều, có tỷ tỷ ở đây có thể học hỏi chút, tránh cho không biết gì cả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

