Nhưng vừa rồi hai người hơi kịch liệt một chút, không cẩn thận đụng phải hoa…… Hoa bây giờ đã nằm rơi rớt tan tác trên sàn nhà.
Trịnh Bảo Châu theo ánh mắt nhìn qua, cũng ý thức được nửa câu anh chưa nói hết là gì, lập tức xấu hổ: “À, à….Vậy được rồi.”
Trịnh Bảo Châu ra vẻ thản nhiên duỗi tay trái của mình ra, Khúc Trực chậm rãi xỏ nhẫn vào ngón áp út của cô, kích cỡ không lệch chút nào.
Anh nhìn bàn tay đeo nhẫn của Trịnh Bảo Châu, cúi đầu hôn mu bàn tay cô một cái, nắm tay cô từ trên đất đứng lên: “Kỳ thật hôm nay anh vốn chuẩn bị cả pháo hoa.”
Như cũng cảm thấy nghi thức không đủ long trọng, Khúc Trực cố gắng nhắc tới pháo hoa. Trịnh Bảo Châu nâng mắt khỏi nhẫn, có vài phần bất ngờ nhìn anh: “Anh còn chuẩn bị pháo hoa?”
“Ừ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


