Khúc Trực bay 11 giờ trưa hôm sau, tuy rằng buổi chiều liền thuận lợi đáp xuống thành phố H, nhưng trằn trọc tới được địa điểm quay《 Nơi trái tim hướng về 》 thì mặt trời cũng sắp lặn.
Khúc Trực được Tiểu Nguyên trực tiếp đón đi phim trường, rương hành lý còn để trên xe bảo mẫu của Trịnh Bảo Châu. Anh kỳ thật chỉ tới đoàn phim ở hai ngày cuối tuần, căn bản không dùng được bao nhiêu hành lý, trong rương hành lý to kia, gần như đều là đồ mang cho Trịnh Bảo Châu.
Tiểu Nguyên nhớ tới lúc trước cùng Trịnh Bảo Châu nói chuyện, chị ấy có kể hồi trước khi quay 《 Tân Nguyệt Vấn Tâm Kiếm 》, Khúc Trực cũng thăm ban một lần, còn mang cho chị một cái chậu ngâm chân…… ừm, cô nàng có chút hiểu được vì sao anh Khúc chỉ ở hai ngày còn cần cái rương hành lý to như thế.
Thành phố dân quốc bên này rất lớn, sân bãi cũng đông, Khúc Trực một đường lại đây, thấy có mấy đoàn phim đang quay ở đây.
Bởi vì thời gian đến rất khéo, vừa kịp lúc đoàn phim phát cơm, Khúc Trực vừa đến là được ké ngay một hộp cơm.
“Tiến sĩ Khúc đến thật khéo nha.” Cao Bác Vân trong tay bưng cơm hộp, thấy Khúc Trực từ trên xe xuống, liền chế nhạo một câu. Còn may lúc Khúc Trực tới đã nghĩ đến, tay không không hay lắm, đã đặt cho mỗi người trong đoàn phim một ly trà sữa: “Tôi đặt trà sữa cho cả đoàn, hẳn là sắp đưa đến rồi. Không biết có tư cách ăn cơm hộp của đoàn phim không?”
Cao Bác Vũ cười một tiếng nói: “Có tư cách có tư cách, một thời gian không thấy, tiến sĩ Khúc đột nhiên thông suốt nhỉ.”
Khúc Trực không mắc câu, chỉ chớp mắt liền thấy Trịnh Bảo Châu đang vẫy tay với mình.
“Khúc Trực, ở đây!” Trịnh Bảo Châu mặc sườn xám thêu tay tinh xảo, trên người khoác áo khoác mỏng, một đầu tóc dài búi trên đầu. Cái này tạo hình phần sau cốt truyện của cô, khác một trời một vực với cô tiểu thư nhà giàu ngày hôm qua.
Khúc Trực thấy cô, đôi mắt liền sáng lên một chút, ngay cả khóe miệng dường như cũng bị cô cảm nhiễm, không thể cầm lòng mà cong lên. Anh bước nhanh qua đó, nhân viên công tác đi qua bên cạnh anh đều không nhịn được mà nhìn anh thêm mấy lần.
Trịnh Bảo Châu biết anh muốn tới, đã đặc biệt chuẩn bị cho anh một cái ghế dựa, cô vỗ vỗ ghế trống bên cạnh mình, ý bảo Khúc Trực ngồi xuống: “Sao anh lại tới phim trường? Em tưởng anh sẽ về khách sạn trước.”
Cô ý đồ dùng ăn chặn miệng Khúc Trực, Khúc Trực cười một tiếng, duỗi tay tiếp hộp cơm cô đưa, mở nắp ra nhìn nhìn: “Không tồi, phong phú ra phết.”
“Chứ sao.” Trịnh Bảo Châu nói với anh, “Hồi em làm diễn viên quần chúng, bọn em hay tụ tập với nhau thảo luận cơm hộp của đoàn phim nào ăn ngon nhất, đoàn phim nào kết thúc công việc sớm nhất. Diễn viên quần chúng ở đây cũng giống vậy, đoàn phim của bọn em tới thành phố dân quốc xong, hai hạng này đều xếp đầu bảng, mọi người đều thích tới đoàn bọn em làm diễn viên quần chúng!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


