Từ nhỏ đến lớn bên cạnh Trịnh Bảo Châu không thiếu người thích cô, phần lớn đàn ông đều thích cô xinh đẹp, nhưng Khúc Trực lại nói cô dũng cảm thiện lương, làm ai cũng thích.
Trịnh Bảo Châu vốn đã mụ mị, bị Khúc Trực hôn một cái, đầu óc càng ngừng hoạt động. Anh hôn rõ ràng là nhẹ như vậy, ngay cả giọng anh cũng khẽ khàng, nhưng rơi vào người Trịnh Bảo Châu, vẫn như đâm thẳng vào trái tim.
Hít thở cũng trở nên khó khăn.
Cái hôn của Khúc Trực lướt qua là ngừng, môi anh rời khỏi môi Trịnh Bảo Châu, nhưng cũng không cách cô quá xa. Anh hơi ngước mắt nhìn cô, như đang chờ đợi gì đó, ánh mắt Trịnh Bảo Châu cuối cùng cũng dần dần có tiêu cự, một lần nữa tìm lại hơi thở.
Máu toàn thân dường như đều dồn lên đỉ.nh đầu, Trịnh Bảo Châu cảm giác rõ mặt và lỗ tai mình bắt đầu nóng lên. Hơi thở của Khúc Trực bao trùm cô, khiến tim cô mất khống chế đập nhanh hơn, cô miễn cưỡng lấy lại tinh thần, nhìn khuôn mặt đẹp trai bản phóng đại của Khúc Trực: “Anh đang tỏ tình với em à?”
“Đúng vậy.” Khúc Trực trả lời không cần nghĩ.
Trịnh Bảo Châu lại ngớ ra một chút: “Trước kia không phải anh ghét em lắm à?”
Khúc Trực nói: “Trước kia em cũng ghét anh còn gì? Đổi thành trước kia anh hôn em, chắc hẳn bây giờ em đã cho ăn tát rồi?”
“……” Trịnh Bảo Châu nghĩ lại, hình như đúng như anh nói.
Khúc Trực thấy cô không nói lời nào, lại tự nói tiếp: “Trước kia anh không đủ hiểu em, lại tự cho là đúng mà lý giải em, em đã sâu sắc kiểm điểm. Mấy ngày nay ở chung, khiến anh một lần nữa hiểu biết em, cũng phát hiện rất nhiều điểm đáng yêu của em ……”
“……” Khúc Trực im lặng mất một lúc, nâng tay nhẹ nhàng vén một lọn tóc dài bên mặt cô, “Trước kia anh cho rằng em chỉ đẹp, nhưng hiện giờ anh biết, trên người em có rất nhiều chỗ còn hấp dẫn hơn xinh đẹp. Em thông minh kiên cường, kiên trì với lý tưởng của mình, cho dù có nhiều khó khăn cũng không thể đẩy ngã em. Em còn có một tấm lòng trắc ẩn đáng quý, sẽ không thờ ơ khi người khác gặp khó khăn. Khi nhỏ em viết trong bài tập làm văn, hy vọng em có thể trở thành người sáng lấp lánh như Tô Minh Mỹ, hiện tại em làm được rồi rồi. Trong mắt anh, em lấp lánh hơn bất cứ loại châu báu nào.”
Trịnh Bảo Châu hơi mím môi, bị anh nói đến chóp mũi cay cay.
Cô cuối cùng cũng được biết thế nào là làm văn level A+, cô Trương năm đó chấm quả là nói có sách mách có chứng.
“Em, em vẫn chưa được như anh nói.” Trịnh Bảo Châu bị Khúc Trực khen đến ngượng nghịu quay đi, không dám nhìn thẳng đôi mắt tình cảm chân thành của anh lúc này.
Khúc Trực hơi cong môi, vén lọn tóc đen của cô ra sau tai, thấy lỗ tai cô đỏ bừng. Anh cố ý ghé sát tai cô, khẽ thầm thì bên tai cô: “Những gì anh nói còn chưa bằng một phần nghìn cái tốt của em.”
Trịnh Bảo Châu: “……”
Cứu với! Trai thẳng khoa tự nhiên giết người!!!
Khúc Trực lại hôn một cái lên lỗ tai đỏ như xuất huyết của cô, rồi hỏi: “Thế nên, quý cô Trịnh Bảo Châu bằng lòng chấp nhận lời tỏ tình của anh chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


