Khúc Trực trả cô một câu: “Cậu lấy nhiều ảnh ký tên của anh ta thế làm gì? Dán lên trừ tà à?”
Trịnh Bảo Châu:…… Lần trước Dao Dao bảo tôi lấy cho nó, lúc ấy cậu cũng ở đấy còn gì!
Khúc Trực: À….Vậy cậu nhanh gửi cho nó đi
Trịnh Bảo Châu: Lần sau gặp đưa!
Khúc Trực: Chuyển phát nhanh đi, nếu cậu ngại phiền thì tôi có thể giúp cho
Trịnh Bảo Châu:……
Trịnh Bảo Châu: Không cần, tôi tự gửi được:)
Trịnh Bảo Châu đem ảnh chụp gói lại nguyên vẹn, bảo lễ tân gửi đi
Hai ngày kế Trịnh Bảo Châu hoặc là xem kịch bản, hoặc là chụp tạp chí, nhìn thì không có việc gì, nhưng thời gian mỗi ngày thời gian đều được sắp kín. Bên phía JS động tác cũng nhanh, đã bắt đầu treo quảng cáo của Trịnh Bảo Châu ở trung tâm thương mại, trên trang web chính thức cũng thay ảnh Trịnh Bảo Châu hết.
Lúc Mạnh Nhã Hâm dạo trung tâm thương mại, thấy biển quảng cáo của Trịnh Bảo Châu ở cửa hàng của JS, còn đặc biệt chụp lại cho cô, đăng vào nhóm: “Quả nhiên là nữ minh tinh! Có phải nên phát lì xì không ta?”
Chị gửi nội dung và thư mời sự kiện cho Trịnh Bảo Châu, buổi lễ thời trang này mỗi năm đều tổ chức, lực ảnh hưởng trong các loại sự kiện không tính là lớn, nhưng mỗi năm vẫn có không ít minh tinh tham gia.
Trịnh Bảo Châu: Được á, tham gia một chút không tốn mấy thời gian, còn thêm được ít độ nhận diện
Chu Hiểu Nam: Chị cũng nghĩ vậy, nhưng là sự kiện này Tôn Tịnh cũng đi…… Chị sợ hai người chiến nhau ở hiện trường
Dầu sao Trịnh Bảo Châu từng là một diễn viên quần chúng có thể mắng thẳng nữ chính ở phim trường.
Nghe Tôn Tịnh cũng tham gia, Trịnh Bảo Châu xác thật hởi dị ứng, nhưng cô không thể trừng phạt mình vì Tôn Tịnh: “Yên tâm, chỉ cần chị ta không chọc em, thì không đến mức.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


