Xe của Trịnh Bảo Châu chạy về nông trường Ánh Sao trong màn đêm, qua cửa sổ cô thấy xa xa là Khúc Trực đang đứng trước cửa khách sạn. Anh mặc áo khoác dài màu xám, quấn khăn quàng cổ kẻ carô, rõ ràng nhiệt độ không khí bên ngoài chỉ có mấy độ, nhưng dáng anh đứng đó vẫn đĩnh bạt, nếu không thấy anh thở ra khói trắng, Trịnh Bảo Châu còn tưởng anh không lạnh chút nào.
Ánh đèn xe chiếu lên người anh, Khúc Trực thuận thế nhìn sang. Trịnh Bảo Châu chờ xe dừng hẳn, rồi mở xe xuống trước, Khúc Trực thấy cô xuống, đem túi giấy đang cầm nhét vào tay cô: “Cậu cầm, tôi xách hành lý cho.”
Trịnh Bảo Châu vừa rồi thấy anh cầm cái gì đó, giờ cầm lấy mới phát hiện nó rất nóng. Cô mở túi giấy ra ngó một cái, bên trong thế mà là khoai nướng: “Oa, khoai nướng? Cậu mua ở đâu thế?”
Khúc Trực xách vali của cô ra, đóng cốp xe: “Tự tôi nướng, lần trước chẳng phải Mạnh Nhã Hâm đào rất nhiều khoai lang đỏ ở nông trường à? Cậu ấy cho tôi một ít.”
“À.” Trịnh Bảo Châu cũng không vội ăn, dùng khoai nướng ấm tay, “Cậu nướng bằng gì?”
“Tôi mua nồi chiên không dầu.” Xe đưa Trịnh Bảo Châu về lại cõng bóng đêm đi rồi, Khúc Trực kéo vali, cùng Trịnh Bảo Châu đi vào khách sạn, “Lúc trước tăng ca toàn gọi đồ ăn ngoài, tôi dứt khoát mua nồi chiên không dầu, có thể tự mình làm ít đồ ăn khuya.”
“Cậu tỉ mỉ thật đấy.” Trịnh Bảo Châu ôm khoai nướng, nhìn Khúc Trực đang đi bên cạnh, “Cậu lạnh không? Hay cậu cầm cho ấm tay này?”
Khúc Trực dừng một chút, rồi nói: “Đứng ở ngoài có thể thấy cậu sớm hơn một chút.”
Trịnh Bảo Châu bị anh nói đến nỗi tim đập bình bịch, Khúc Trực rõ ràng là trai khoa học tự nhiên, vậy mà lời nói lại thả thính trong vô hình, đây là thực lực của người từ bé đã được A+ môn tập làm văn chăng.
Khủ ng bố dữ vậy.
Trịnh Bảo Châu mặt có chút nóng lên, cô đưa khoai nướng trên tay lên chắn mặt, lúng búng nói một câu: “Ở trên xe lúc nhìn thấy cậu, đúng là thấy rất an tâm.”
Khúc Trực hơi khựng lại, sau đó trả lời hơi mất tự nhiên: “Ừm.”
Trịnh Bảo Châu cùng anh vào thang máy, Tiểu Ngọc gửi ảnh vừa chụp lén hai người sóng vai vào khách sạn lên nhóm, sau đó ở gào lên trong đó: “Cô Bảo Châu đã về rồi! Anh Khúc tối om còn ở ngoài chờ chị ấy về! Giờ nhiệt độ không khí đã gần 0 độ rồi, yêu là đây chứ đâu!”
Tiểu Ngọc: Anh ấy còn đặc biệt chuẩn bị khoai nướng cho cô Bảo Châu, oa oa oa! Tôi xin cắn trước!
Lương Tuệ Tuệ: Oa! Tiểu Ngọc kỹ thuật chụp ảnh của cậu xịn vậy! Ảnh này chụp rất có cảm giác nhé!
Tiểu Ngọc: Không phải kỹ thuật tớ tốt, là hai người họ đẹp đó oa oa! Ảnh như nào ngoài đời như thế, tớ còn không thêm filter!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


