“Trịnh Bảo Châu, cậu đang làm cái gì đấy!” Khúc Trực đặt đồ uống lên bèn, giữ lấy hai tay của Trịnh Bảo Châu, ngăn cản cô hành động tiếp.
Trịnh Bảo Châu bị anh túm phát đau cổ tay, ầm ĩ lên: “Đau đau đau, cậu nhẹ tí!”
“……” Khúc Trực phóng nhẹ lực tay, nhưng vẫn giữ cổ tay cô, không cho cô lộn xộn. Trịnh Bảo Châu ngước mắt nhìn anh, bỗng nở nụ cười: “Ha ha ha, cậu căng thẳng thế làm gì? Có phải bên trong tôi không mặc quần áo đâu!”
Cô nói xông còn cố ý đưa lưng ra, như muốn cho Khúc Trực xem bên dưới khóa cô kéo ra, còn có cái áo giữ nhiệt màu nhạt.
Khúc Trực khóe miệng giật giật, đưa mắt sang một bên: “Vậy cũng không được tùy tiện cở.i quần áo.”
“Nhưng mà tôi thấy quần áo chật quá, không thở nổi.” Trịnh Bảo Châu cau mày, “Hình như bữa trưa tôi ăn nhiều quá.”
“…… Bỏ hình như đi.” Khúc Trực liếc xéo cô, “Không biết ăn ít đi, còn uống nhiều rượu nữa.”
“Rượu là ba người uống mà!” Trịnh Bảo Châu cãi lý, “Hơn nữa tôi vốn đâu có say, cậu nhớ lại xem lần trước là ai giúp cậu uống đổ mấy nhà tư bản ấy hả!”
Khúc Trực nói: “Vậy cậu cũng lại nhớ lại xem, sau khi cậu uống đổ bọn họ, thì cậu làm gì?”
Trịnh Bảo Châu giả vờ nghe không hiểu: “Tôi làm gì?”
“Ha.” Khúc Trực cầm di động mình lên lướt vài cái, click mở một cái video, giọng cao vút của Trịnh Bảo Châu từ bên trong vang lên, “Sailor Moon, biến thân ——!”
Trịnh Bảo Châu sửng sốt, bèn tới cướp di động của anh, Khúc Trực phản ứng nhanh giơ di động cao quá đầu, Trịnh Bảo Châu ngồi trên sô pha, không với tới: “Khúc Trực, không phải bảo cậu xóa video đi à!”
Khúc Trực nói: “May tôi lưu lại, bằng không cậu lại muốn tiếp tục giả ngu không nhận.”
Mặt Khúc Trực căng ra, không dám động đậy mảy may, cũng may Trịnh Bảo Châu lúc này cũng thành thật nằm trên người anh, không có động tác thêm nữa. Tay Khúc Trực hơi nắm thành quyền, lại chậm rãi buông ra, cuối cùng giữ tư thế này, gạt tóc sau lưng Trịnh Bảo Châu sang bên, giúp cô kéo khóa sau váy lên.
Tiếng kim loại ma sát vang lên trong phòng, Trịnh Bảo Châu theo đó cảm thấy bên hông thắt vào, lại bắt đầu khó thở. Cô nhìn chằm chằm Khúc Trực dưới mình, mặt đầy bất mãn: “Cậu lại kéo khóa của tôi lên làm gì?”
Khúc Trực nói: “Đừng để bị cảm.”
Trịnh Bảo Châu chẹp một tiếng, vẫn không tính dậy khỏi người anh, cứ vậy nhìn chằm chằm anh. Khúc Trực bị cô nhìn đến mất tự nhiên, vành tai chậm rãi nổi lên màu hồng nhạt: “Cậu nhìn chằm chằm tôi làm gì?”
Trịnh Bảo Châu nói: “Luyện mắt á, ánh mắt của diễn viên rất quan trọng, phải có lực ngưng tụ, không thể phân tán.”
“……” Khúc Trực mím môi, thật sự không dám gật bừa với cái lý do vớ vẩn này, “Cậu nhìn tôi là luyện được ánh mắt?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


