Trong bếp, máy hút mùi hoạt động đều đặn, Trì Thác bỏ những viên hoành thánh mà anh mua tiện đường sau giờ học vào nồi nước sôi. Bên cạnh là chiếc bát sứ trắng chứa đầy nước súp đã được nêm nếm vừa miệng vẫn bốc khói nghi ngút.
Hoành thánh chín mềm tỏa ra mùi thơm nhẹ của hương liệu thực phẩm, căn phòng khách mà hai ngày trước còn bừa bộn nay thoang thoảng mùi thơm của đồ ăn, phảng phất sự yên bình của thời gian.
An Cửu Cửu nhắm mắt, cảm giác buồn ngủ vẫn còn lảng vảng. Mãi đến khi một bát hoành thánh nóng hổi với tôm khô và rong biển được đặt trước mặt, cô khẽ động mũi ngửi ngửi.
"Không có tiêu trắng." Trì Thác rút nhiệt kế từ nách cô: "Trong tủ lạnh chỉ còn lại một trái ớt hiểm, tớ đã băm nhỏ và cho hết vào rồi."
Chắc là "của sót lại" bị bỏ quên trong góc tủ lạnh. Rốt cuộc nó cũng được tận dụng hết.
36,8℃.
Quả thật không sốt.
"Chỉ có một trái thôi à..." An Cửu Cửu hơi tiếc nuối, trước tiên húp một ngụm nước súp.
Trì Thác băm ớt hiểm rất nhuyễn, nước súp vẫn cay.
Rất hài lòng.
An Cửu Cửu bắt đầu cắm cúi ăn.
Ăn được nửa bát hoành thánh, cô mới cảm giác sống lại, nhai rong biển trong miệng rồi ngó qua bài kiểm tra trên tay Trì Thác.
Bài kiểm tra toán.
…
Thật ra An Cửu Cửu rất rõ ràng. Cô có thể vì rớt hạng trong game, mãi không leo lên được mà năn nỉ Trì Thác giúp mình đẩy rank. Cô cũng có thể cằn nhằn chê trách khi bát hoành thánh thiếu vị cay. Nhưng vì thành tích của Trì Thác vượt xa mình, tiến độ học tập cũng nhanh hơn nhiều nên cô chưa bao giờ nhờ anh làm bài tập hộ dù chỉ một lần.
Cô rất rõ ràng những gì mình nên làm và không nên làm.
Có lẽ đây là căn bệnh chung của những đứa trẻ lớn lên trong gia đình không hạnh phúc: Trưởng thành sớm, ngay cả khi đùa giỡn với những người thân nhất cũng mặc định tuân theo ranh giới.
...
Ghi chú trên lớp của học bá Trì Thác rõ ràng và có hệ thống hơn ghi chép của An Cửu Cửu rất nhiều. Cô nhanh chóng hoàn thành bài tập bị trễ hai ngày. Chỉ mất nửa tiếng để làm xong bài kiểm tra tiếng Anh, cảm giác no nê từ bát hoành thánh cùng với thành tựu khi sắp làm xong bài tập khiến tâm trạng cô cải thiện đôi chút. Cắn đầu bút, cô dùng chân đẩy dép của Trì Thác.
Trì Thác đã làm xong bài tập từ lâu, đang chơi điện thoại. Thấy động tĩnh dưới bàn, anh duỗi chân giữ chặt dép, đọc hết trang trên màn hình điện thoại mới ngẩng đầu nhìn cô: "Làm gì đấy?"
Anh vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt cô từ nãy đến giờ. Vì lúc cô như người mộng du bước ra khỏi phòng, chiếc áo dây rộng trên người đã xộc xệch. Cô hoàn toàn không nhận ra mình gần như sắp lộ hàng, còn loẹt quẹt đi quanh phòng khách.
Khiến anh suýt nữa nhúng cả tay vào nồi nước đang sôi.
Cô vừa ngủ dậy luôn không phòng bị trước anh.
"Cậu đang xem gì vậy?" Cô nhổm người qua nhìn điện thoại của anh: "Biểu cảm khó chịu thế kia."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)