Trang web trên màn hình toàn chữ. Mở đầu là một đoạn tiếng Anh, bên dưới chi chít chữ tiếng Trung, trông rất chuyên nghiệp.
"Nghiên cứu về chứng ngủ nhiều?" An Cửu Cửu cảm thấy thú vị, gần như đổ cả người lên bàn ăn: "Có nghiên cứu nào giống triệu chứng của tớ không?"
Thỉnh thoảng An Cửu Cửu bị chứng ngủ nhiều. Điều này khác với người bình thường chỉ đơn giản là buồn ngủ mỗi ngày. Cô có thể ở trạng thái ngủ cả ngày, dù bị gọi dậy vẫn có thể ngay lập tức ngủ tiếp. Ngắn thì hai, ba ngày, lâu nhất từng kéo dài nửa tháng.
Cơn phát bệnh không thường xuyên, mỗi năm chỉ xảy ra một hoặc hai lần.
Cô đã đi bệnh viện khám nhưng vì Vọng Thành chỉ là một thị trấn nhỏ ở Giang Nam nên dù đã gặp qua các bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện tuyến đầu, kết quả kiểm tra đều bình thường. Do cơn bệnh không có quy luật rõ ràng, họ chỉ nói rằng có thể đây là chứng ngủ nhiều ở tuổi dậy thì, liên quan đến áp lực hoặc chu kỳ kinh nguyệt.
Điều kiện kinh tế gia đình An Cửu Cửu bình thường, khi các chỉ số cơ thể không có vấn đề gì, họ không tiếp tục theo dõi bệnh. Những lần cô phát bệnh, mẹ cô thường viện cớ sốt hoặc ốm để xin phép nghỉ học cho cô.
Vì chuyện này, Trì Thác cũng bắt đầu tìm hiểu những nghiên cứu liên quan đến giấc ngủ trên mạng.
Nhưng dù sao cả hai vẫn chỉ là những đứa trẻ dưới 18 tuổi, kiến thức hạn chế. Tìm được không ít tài liệu nghe có vẻ đúng nhưng phần lớn đều liên quan đến bất thường ở các chỉ số cơ thể. Trường hợp như của An Cửu Cửu, Trì Thác chưa từng gặp qua.
"Không có triệu chứng giống cậu…" Trì Thác ngẩng đầu, nói được nửa câu thì nuốt lại, im lặng một lúc, tiện tay cầm quyển sổ ghi lỗi sai trên bàn che phần dưới cằm của An Cửu Cửu.
An Cửu Cửu: "?"
Chiếc áo thun cô vừa thay là đồ cũ ở nhà, giặt nhiều lần nên cổ áo bị rộng. Cô cúi người, từ góc nhìn của Trì Thác có thể thấy hết mọi thứ…
Lúc cô mơ màng ngủ dậy, mặc áo dây ra ngoài cũng thế, vào phòng thay đồ xong mới nhận ra mình suýt lộ hàng chỉ còn cách hai milimet.
Cô không mấy bận tâm, kéo áo lên một chút, tự nhiên hỏi anh: "Như vậy là không thấy nữa đúng không?"
Trì Thác: "… Ừ."
Trì Thác không để ý đến cô nữa, cúi đầu tiếp tục xem điện thoại.
An Cửu Cửu lại rút ra bài kiểm tra toán, nhìn xuống được hai câu thì thấy choáng váng, lại bắt đầu đẩy dép của Trì Thác.
Trì Thác bực mình, đặt điện thoại xuống: "Làm bài nhanh lên, làm xong rồi tớ còn phải về."
"Cậu nói xem…" An Cửu Cửu lôi một tờ nháp ra với vẻ mặt như mất hết hy vọng: "Tại sao bố tớ… An Hoài Dân lại không muốn tớ đi diễn như vậy chứ?"
Cô đổi cách xưng hô, bởi với người đàn ông mà từ nhỏ đến lớn cô gặp chưa tới vài lần này, cô không có chút tình cảm máu mủ nào, chỉ thấy nực cười.
Những gì ông ta dành cho cô chỉ là khoản hai nghìn tệ mỗi tháng, mà đây cũng là do mẹ cô phải nghỉ việc để lo toan cho gia đình nên ông ta, người duy nhất có thu nhập trong nhà mới chu cấp khoản sinh hoạt phí đó.
Vậy mà ông ta lại nghiễm nhiên có quyền chỉ tay năm ngón. Mỗi lần về nhà, ông ta không chê nhà bẩn thì cũng chê cô học hành kém, còn công việc của mẹ cô thì bị ông ta mắng mỏ đến không ra gì, như thể ông ta đã hy sinh to lớn, chịu bao thiệt thòi vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)