“Cô giáo chủ nhiệm của nó vừa đưa cho dì tập tài liệu này, cháu tiện thể giúp dì đưa cho nó nhé.” Bà đưa túi đựng bài kiểm tra cho Trì Thác.
Anh nhận lấy, gật đầu đồng ý.
Không quá nhiệt tình, cũng không miễn cưỡng.
Vương San San khựng lại một chút, giọng nhẹ hơn: “Dì đi lần này là để giải quyết mấy chuyện vớ vẩn của chú An cháu. Trễ nhất là tối mai dì sẽ về. Dì đã để lại lời nhắn cho Cửu Cửu, cũng nói với nó rồi. Nhưng khi buồn ngủ, con bé hay quên, nếu nó làm ầm lên, cháu gọi cho dì là được.”
“Đừng để nó ăn nhiều tinh bột hay đồ dầu mỡ quá. Con bé ăn nhiều mặt sẽ bị phù.”
“Bệnh của nó cháu cũng biết rồi. Lần trước dì đưa nó đi bệnh viện, bác sĩ nói có thể là do áp lực quá lớn. Một số đứa trẻ khi gặp áp lực lớn sẽ tìm cách trốn tránh, bệnh buồn ngủ của nó có lẽ cũng là một cách trốn tránh.”
“Nhưng chuyện ầm ĩ hôm trước lớn như vậy, dù sao cũng phải giải quyết…”
Nói đến đây, đối diện với một đứa trẻ, bà cảm thấy khó mở lời, giọng ngắt quãng.
“Cháu biết rồi.” Trì Thác ngắt lời bà: “Hai ngày này nếu cậu ấy tỉnh lại, cháu sẽ nói chuyện với cậu ấy.”
Cực kỳ bình tĩnh.
Vững vàng như núi Thái Sơn.
...
An Cửu Cửu đói bụng.
Cô mở mắt, xung quanh tối đen như mực, chiếc điều hòa cũ kĩ phát ra tiếng ù ù thổi ra luồng gió lạnh có chút ẩm nóng. Điện thoại của cô vì không được sạc trong thời gian dài đã tự động tắt nguồn, cốc nước đặt trên tủ đầu giường cũng đã cạn.
An Cửu Cửu cố gắng ngồi dậy, chịu đựng cảm giác đầu óc quay cuồng bước xuống giường, cầm cốc nước mở cửa phòng. Ở phòng khách sáng đèn, cô nhắm mắt gọi một tiếng: "Mẹ, con đói."
"Qua đây ăn." Có người đáp lại cô: "Tớ đang nấu hoành thánh cho cậu."
Không phải mẹ cô mà là Trì Thác.
An Cửu Cửu với mái tóc rối như tổ quạ đứng trong phòng khách hai giây, cô đã ngủ quá lâu, đầu óc trống rỗng không thể suy nghĩ, chỉ phát ra một âm đơn: "Hả?"
"Mẹ cậu đi Lâm Thành rồi." Trì Thác tự động giải thích ý nghĩa của từ "hả" ấy: "Bà ấy sợ cậu ngủ quá lâu mà đói chết nên nhờ tớ qua xem một chút, tiện mang bài kiểm tra phát trong hai ngày qua cho cậu."
An Cửu Cửu vẫn đứng đó, đầu tóc rối bời khẽ lắc lắc, trước tiên lê dép đến bàn trà lấy điều khiển bật điều hòa trong phòng khách, sau đó lại lảo đảo bước đến bàn ăn.
"Cậu đi thay đồ trước đi." Trì Thác vẫn không nhìn cô.
"Vừa làm xong một bài kiểm tra." Nồi nước trên bếp vừa sôi, Trì Thác đang chuẩn bị gia vị cho món súp. Quay đầu lại, anh thấy dấu vết của chiếc gối vẫn in hằn trên trán cô, cô ngáp dài, mặt mày nhăn nhó, anh bực bội nói: "Cậu đánh răng chưa?"
"Rồi, cũng rửa mặt rồi." An Cửu Cửu nằm dài trên bàn ăn, tay cầm thìa đợi được ăn.
"Cậu còn sốt không?" Sau khi Trì Thác chuẩn bị xong gia vị, rút từ cặp ra một chiếc nhiệt kế đưa cho cô: "Đo xem sao."
"Vốn không sốt mà." An Cửu Cửu lầm bầm nhưng vẫn kẹp nhiệt kế vào nách, tiếp tục nằm sấp lên bàn ăn.
Trên ghế bên kia của bàn ăn là chiếc cặp của Trì Thác, nửa mặt bàn trải đầy bài kiểm tra và sổ ghi chép lỗi sai. Bên cạnh đó là chiếc quạt điện mà mẹ cô để sẵn để làm mát khi nấu ăn. Quạt đang bật ở mức nhỏ nhất, đầu quạt xoay qua lại, mỗi lần quạt hướng tới, các tờ giấy kiểm tra lại khẽ cong lên một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)