Mắt Tưởng Lâm Dữ phiếm hồng, nhưng rất nhanh hắn buông Lâm Hi ra dời ánh mắt đi, “Về sau gặp được loại tình huống này không cần tùy tiện xuống nước, người chết đuối rất cực đoan, sẽ kéo em vào trong nước.”
Lâm Hi nhìn thấy vết cào trên mu bàn tay Tưởng Lâm Dữ, nhấp nhấp môi, vẫn là không thể phát ra âm thanh.
“Tôi đưa em đến Hoài Thành.” Tưởng Lâm Dữ tạm dừng, nói, “Tôi liền rời đi, về sau tôi sẽ tận lực tránh đi, không xuất hiện trước mặt em.”
“Cho nên là anh từ biệt?” Lâm Hi gục đầu xuống nhấp môi, dựa lưng vào sau ghế, quay đầu nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, “Tốt thôi, được thôi, tôi sẽ quên mất anh, vĩnh viễn sẽ không lại nghĩ đến anh.”
Tưởng Lâm Dữ áp chế nóng nảy, tiếng nói khàn khàn nhưng sắc bén, “Anh đi ra ngoài trước.”
Vẻ mặt thư kí Trần không hiểu ra làm sao , nhìn Lâm Hi hàng ghế phía sau lại nhìn Tưởng Lâm Dữ.
Tưởng Lâm Dữ ngồi thẳng tắp, khuôn mặt tuấn mỹ âm trầm. Thư kí Trần dứt khoát đóng cửa lại, xoay người rời đi, đâm họng súng.
Trong xe một lần nữa khôi phục yên tĩnh.
Lâm Hi đưa tay hung hăng lau mặt một phen, đem chính mình hoàn toàn chôn trong chăn, mùi hương An Tức Hương quen thuộc, Lâm Hi rũ mắt xuống thấy hoa văn trên chăn, chăn này là cô mua, hoa văn cổ điển Hermes.
Khi đó tâm nghi kỵ của Tưởng Lâm Dữ rất nặng, có một ít bữa tiêc tương đối quan trọng, hắn không tín nhiệm người khác, sẽ để Lâm Hi lái xe. Hắn thường xuyên uống nhiều ở trên xe ngủ, Lâm Hi sợ hắn khi ngủ sẽ lạnh liền mua cái chăn này.
Chăn lông dê hơn hai vạn, lúc ấy là tiền toàn bộ một tháng lương của Lâm Hi.
Chi phí ăn mặc của Tưởng Lâm Dữ đều là tốt nhất, quá kém cô không thể để bên người Tưởng Lâm Dữ. Đáng quý, kinh tế của cô chống đỡ không nổi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)