Vô số ánh đèn soi trên sông, Tưởng Lâm Dữ đụng tới bàn tay ấm áp.
Lâm Hi nắm rất chặt, rẽ nước mang hắn lên trên bờ. Hai người đem người phụ nữ rơi xuống nước kéo lên trên bờ, Lâm Hi buông tay Tưởng Lâm Dữ ra, sờ đến người phụ nữ còn hô hấp nhịp tim đập, vội vàng rửa sạch mũi miệng.
Tài xế cùng thư kí Trần đều chạy xuống dưới, nói, “Còn có người sao?”
Không biết, Lâm Hi cái gì cũng không biết, mới vừa rồi Tưởng Lâm Dữ thiếu chút nữa bị kéo vào trong nước. Cô nhìn thấy Tưởng Lâm Dữ chìm nổi, cái gì cũng không nghe thấy.
Lâm Hi cởi bỏ nút quần áo của người phụ nữ, muốn lại gần cứu giúp, người phụ nữ đã phát ra tiếng ho khan kịch liệt, ngay sau đó òa khóc thành tiếng. Cô thở phảo nhẹ nhõm ngồi trên mặt đất lạnh lẽo, nơi nơi đều là nước mưa, cô sắp đánh mất nhiệt độ cơ thể.
Mưa to tầm tã, mặt cô đầy nước, dưới thân toàn bùn.
Tưởng Lâm Dữ đã cởi áo khoác ra, chỉ mặc áo len màu trắng. Hắn không mang mắt kính, tóc ướt dán trên da thịt lạnh lẽo. Mắt hắn đen nhánh, nước nhỏ từ trên xuống dưới.
Thư kí Trần giơ ô che mưa cầm áo khoác, nói, “Tưởng tổng, trước tiên anh mặc áo vào đã, quá lạnh.”
Tưởng Lâm Dữ bước qua chỗ Lâm Hi, hắn đi đến trước mặt Lâm Hi, ngồi xổm xuống nửa quỳ trên mặt đất nhìn cô. Một lát sau hắn cúi người, dùng sức ôm lấy Lâm Hi.
Trên mặt đất có vũng bùn, nước mưa lại xối trên mặt đất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)