Trong không khí tràn ngập hương vị ngọt kẹo bông gòn, Tưởng Lâm Dữ mặc áo len màu hồng anh đào, trên tay cầm kẹo bông gòn lớn mềm mềm xốp xốp.
Lâm Hi không nhớ rõ lần trước được gọi tiểu bằng hữu là khi nào, cô từ nhỏ đã được nhiều người khen hiểu chuyện ngoan ngoãn chín chắn. Hiểu chuyện ngoan ngoãn chín chắn đặt trên người hài tử kỳ thật không tính là chữ gì tốt, không ai yêu không ai đau mới phải hiểu chuyện ngoan ngoãn. Còn tuổi nhỏ đã biết đạo lý đối nhân xử thế, biết xu lợi tránh hại. Vì cái gì mà biết? Bị đánh nhiều, đau đến cùng cực, tự nhiên cái gì cũng hiểu.
Cô khéo đưa đẩy lại hiểu đời, trên người không có một chút ít hơi thở của tiểu bằng hữu. Không ai xem cô là hài tử, cô cũng không thể xem chính mình là hài tử.
Ở Thượng Dữ người khác gọi cô là Hề tỷ, bảo cô thư kí giản không gì là không làm được, kỳ thật đa số mọi người trong văn phòng so với cô đều lớn tuổi hơn, nhưng không ai cảm thấy cô nhỏ. Trở lại tập đoàn Lâm thị, mọi người gọi cô là Lâm tổng.
Cô chưa từng có giai đoạn ‘tiểu bằng hữu ’ nào, cô cho rằng chính mình không thèm để ý.
Lâm Hi cầm ly thủy tinh, ngón tay dùng sức vuốt ve vành ly trượt xuống đáy ly. Cô nhìn ngũ quan tuấn mỹ Tưởng Lâm Dữ đã khắc sâu, mắt đen dưới mắt kính trầm xuống.
Cửa phòng bị mở ra một tiếng nhỏ, Lâm Hi quay đầu nhìn qua, Lâm Hạo Dương vào cửa cất dù che mưa, “Hai người đang làm gì?”
Lâm Hi giơ một cây kẹo bông gòn lớn, lỗ tai có chút nóng, nhưng cô có thể diễn, mặt không đổi sắc nói, “Tưởng tổng làm kẹo bông gòn, anh, muốn hay không?”
“Tưởng tổng muốn phát triển nghề phụ? Ngày nào đó phá sản đi đầu đường bán kẹo bông gòn.” Lâm Hạo Dương mặc quá mỏng, bước nhanh qua chỗ nước ấm, thuận miệng cắn được miếng kẹo bông gòn trên tay Lâm Hi đưa qua, “Cảm ơn.”
Tưởng Lâm Dữ dừng tay lại, chậm rãi giương mắt nhìn về phía Lâm Hạo Dương.
“Đưa người đến rồi?” Lâm Hi hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)