Trong phòng khói đặc dày cuồn cuộn, Lâm Hi trầm mặc vài giây. Xoay người đi thẳng đến cửa, bản năng cơ thể bị kích thích ra ngoài, mở cửa một mạch xông ra ngoài.
Sau lưng là hỗn hợp tiếng nước với tiếng cảnh báo chói tai, vang vọng trong buổi sáng âm u.
Lâm Hi cùng Tưởng Lâm Dữ song song đứng dưới mái hiên, Tưởng Lâm Dữ một thân áo len bị ướt dán lên trên người, tóc cũng ướt đẫm, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng không có bất luận biểu cảm gì.
Độ dày sương khói vượt chỉ tiêu, toàn bộ hệ thống phun nước của căn nhà đều mở, hiện trường một mảnh thảm họa.
“Anh cần phải chịu trách nhiệm chi phí trang hoàng lại nơi này.” Nhiều năm tự mình quản lý năng lực, Lâm Hi không hiện ra sắc mặt, “Anh —— làm sao lại bắt đầu học trù nghệ?”
Buông tha phòng bếp được chứ! Thần tiên, thỉnh ngươi buông tha phòng bếp.
Mưa phùn rơi vào hồ nước, nổi lên gợn sóng. Hoa sen trong hồ nước đã tàn, chỉ có mấy con cá chép vẫy đuôi ở bên trong bơi lội.
Lâm Hi ngẩng đầu nhìn Lâm Hạo Dương mang dép lê chạy như điên đến, một mực vọt tới dưới mái hiên nhìn Lâm Hi hoàn hảo không hao tổn gì, hắn trên dưới đánh giá.
Lâm Hi mặc áo khoác len dài màu vàng nhạt, tóc dài mềm mại xõa trên vai, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, mắt to sáng ngời.
Năm phút sau Lâm Hạo Dương đỡ tường cười ầm lên.
Tưởng Lâm Dữ bên này đã không có cách nào ở được, cần đổi khách sạn. Nhưng hôm nay là ngày 11 tháng 11, theo mặc định là ngày lễ tình nhân nhỏ dành cho những người yêu thích rải cẩu lương, lại là ngày cuối tuần, khách sạn có thể đặt, trên cơ bản đều bị đặt hết rồi.
Tưởng Lâm Dữ tạm thời đi qua bên chỗ Lâm Hi.
Lâm Hi đã tìm được nạng, chống nạng đi xuống bậc thang lấy dù, dù Tưởng Lâm Dữ che phía trên người cô. Lâm Hi ngẩng đầu nhìn lên, vẫn nhất quyết mở dù ra chống nạng hướng đi về nhà.
Lâm Hạo Dương mới vừa tỉnh ngủ, trên người vẫn là áo ngủ, tóc rối lung tung dựng đứng, “Tưởng tổng, ngài có điểm đồ vật, làm bánh kem có thể phá hủy được một bộ phòng ở.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


