Tưởng Lâm Dữ dùng nửa giờ soạn sáu chữ, click gửi đi.
Chậm chạp không có hồi âm.
Tưởng Lâm Dữ nhìn lịch sử trò chuyện hồi lâu, tâm huyết dâng trào, lướt lên trên WeChat xem đối thoại quá khứ của hắn với Lâm Hi. Tất cả đều là an bài công việc máy móc, mỗi một câu đều là mệnh lệnh lạnh nhạt cùng với câu trả lời.
Xem mỗi một câu, Tưởng Lâm Dữ đều cảm thấy chính mình tiến tới lò thiêu gần hơn một bước.
Hai năm trước hắn đổi di động, tin nhắn chỉ lưu giữ trong hai năm này. Tưởng Lâm Dữ xem xong toàn bộ, ngón tay để trên màn hình di động hơi trở nên trắng, mãi cho đến khi màn hình điện thoại tối xuống, Tưởng Lâm Dữ buông chân dựa vào trên ghế sô pha.
Sau khi tách ra khỏi Lâm Hi hắn suy nghĩ 1m85 là cái gì? Thời điểm tắm rửa đột nhiên suy nghĩ cẩn thận. Hắn 1m85 cô 1m69, khoảng cách giữa bọn họ là 16 cm, cô mang giày cao gót rút ngắn khoảng cách giữa bọn lại.
Tưởng Lâm Dữ nghĩ thông suốt ngực liền hơi hơi phát đau, trong lòng nóng như thiêu đốt.
Tưởng Lâm Dữ ngồi mười phút, lấy ra một điếu thuốc khẽ cắn nghiêng đầu bật lửa. Ánh lửa phản chiếu trên kính cửa sổ, sáng lên một đốm lửa, rất nhanh lại tối sầm xuống.
“Anh chừng nào thì liên hệ với Ngọc Tuyên?”
“Ngọc Tuyên là ai?”
Điện thoại đầu bên kia trầm mặc vài giây, Lâm Hạo Dương nói, “Alisa, nữ hài duy nhất của phòng làm trước kia của chúng ta.”
“Tháng ba năm trước tôi đi nước Mỹ giao lưu phát triển khoa học kỹ thuật gặp được cô ấy, đoàn đội của cô ấy nghiên cứu phương hướng vừa lúc phù hợp với nhu cầu công ty chúng tôi.” Trong lòng Tưởng Lâm Dữ như cỏ dại mọc, rối bời, duỗi tay lấy gạt tàn thuốc, dập tàn thuốc lại nhìn thoáng qua di động, nhíu mày nói, “Anh hỏi cô ấy làm gì? Đêm hôm khuya khoắt gọi điện thoại?”
Nếu là ngày thường hắn đã dập điện thoại, lười cùng Lâm Hạo Dương nhiều lời một chữ. Nhưng hiện tại hắn có quan hệ thân thiết với Lâm Hi, hắn không thể để Lâm Hạo Dương đổ sông đổ biển.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

