Chương 47
Lâm Hi trong lúc nhất thời không biết là nên trả lời ca ca không phải là công cụ của người, hay là nên trả lời vấn đề của Tưởng Lâm Dữ. Trước kia Lâm Thế gọi là A Dữ, hiện tại ông nói Tưởng Lâm Dữ.
Đèn laser ở bệnh viện chiếu sáng trên nền gạch sàn nhà, cửa phòng cấp cứu khu nghỉ ngơi trống vắng một mảnh.
“Dạ.”
“Con đối với Tưởng Lâm Dữ thấy thế nào?” Lâm Thế hỏi.
Lâm Hi nghĩ lúc hắn ngược ánh sáng đi tới, vững vàng đứng ở bên người cô, nháy mắt làm cô an tâm. Lần đầu tiên Lâm Hi ở Thượng Dữ đối diện với những cổ đông, Tưởng Lâm Dữ ngồi ở phía sau cô, hắn không nói một lời, nhưng Lâm Hi biết hắn ở đây, nhất định sẽ nâng đỡ mình.
Năm đó cô đem bình rượu ném trên đầu Lý Ngọc Hải, Tưởng Lâm Dữ nghe điện thoại của cô. Lâm Hi ngồi xổm ven đường đánh cuộc đến rạng sáng, xe hơi màu đen chậm rãi lái qua, dừng ở bên người.
Cô nhìn thấy giày da màu đen của Tưởng Lâm Dữ, không nhiễm một hạt bụi, cô theo giày hướng nhìn lên trên, hai chân thẳng thon dài, áo sơ mi lãnh đạm lạnh lùng, thẳng đến khuôn mặt tuấn mỹ của hắn.
Hắn nói lên xe, âm thanh là lạnh lùng trầm thấp không có bất luận gợn sóng gì.
Lâm Hi lại đặc biệt muốn khóc, cô lên xe, ngồi xuống bên cạnh Tưởng Lâm Dữ.
“Năng lực công việc rất mạnh.” Lâm Hi quay đầu nhìn hình ảnh ngược của mình trên cửa sổ sát đất, có vài phần chật vật, thật sự mặt xám mày tro, “Hắn là một người rất ưu tú.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
Mất chương 48 Haizzz... thiếu 4 chương rồi
@Bích An mình đã báo nhà đăng kiểm tra và chỉnh sửa rồi ạ, bạn thông cảm và đợi vài ngày nha