Sắc trời bên ngoài càng lúc càng tối.
Hoắc Duật Thâm đã đi lên căn hộ đó được khoảng bốn mươi phút. Bồ Xuyên ở dưới lầu không dám thả lỏng một giây một phút nào, sốt ruột ngồi trong xe chờ đợi, thỉnh thoảng lại ngước nhìn về phía lối vào khu chưng cư.
Mãi cho đến khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc từ bên trong đi ra, Bồ Xuyên mới vội vàng xuống xe mở cửa cho anh.
Hoắc Duật Thâm cúi người bước lên xe, rút một điếu thuốc lá từ trong bao thuốc, sau đó thấp giọng hỏi: "Đã lấy được nhẫn chưa?"
Bồ Xuyên cẩn thận phát hiện, kể từ khi trở về, tần suất hút thuốc của sếp nhà mình đã tăng lên rõ rệt.
Nghe thấy câu hỏi của Hoắc Duật Thâm, anh ấy nhanh chóng trả lời: "Christie's đã gửi đồ qua, hiện tại đã gửi cho một nghệ nhân có chuyên môn trang trí lại."
Người đàn ông ậm ừ đáp lại, nhẹ giọng nói tiếp: "Hai ngày sau gửi qua cho cô ấy."
Bồ Xuyên hơi hoang mang, không hiểu rõ ý đồ của sếp là gì, cẩn thận hỏi lại: "Có cần nói cho cô Nhiêu biết anh là người tặng đồ không?"
"Không cần."
Tối nay anh đã làm một vài hành động đi quá giới hạn, cứ gửi chiếc nhẫn đó thay cho lời xin lỗi.
Hoắc Duật Thâm vừa hút thuốc vừa nheo đôi mắt phượng hẹp dài lại, thầm nghĩ có lẽ mình đã hành động quá nhanh, quá vội vàng, đáng ra nên tiến hành từng bước một. Bình thường anh rõ ràng là một người vô cùng kiên nhẫn, không hiểu sao lại gặp sai sót ở lần này.
Nicotine từ từ có tác dụng, đè nén đi sự bồn chồn và bứt rứt hiếm thấy trên khuôn mặt lạnh nhạt của người đàn ông, khiến anh trở lại với dáng vẻ nghiêm chỉnh và tao nhã thường ngày.
Anh bất tri bất giác ngẩng mặt lên, ánh mắt không thể kiềm chế nhìn vào khung cửa sổ vẫn còn đang sáng đèn. Rèm cửa không được kéo kín, để lộ ra bóng dáng rõ ràng của cô gái, nhưng cô lại không hề hay biết.
Hoắc Duật Thâm lại cụp mắt xuống, khóe môi vô thức cong lên.
Qua gương chiếu hậu, Bồ Xuyên nhìn thấy đôi môi cong nhẹ của sếp nhà mình thì không khỏi giật mình.
Đã làm việc cho Hoắc Duật Thâm nhiều năm qua, anh ấy chưa bao giờ thấy trên khuôn mặt anh xuất hiện một nụ cười dịu dàng đến thế, hoàn toàn khác với những nụ cười lịch sự xã giao ngày thường.
Nhưng rõ ràng...
Tự dặn lòng là không được đoán bừa suy nghĩ của sếp, Bồ Xuyên nhanh chóng dừng lại, không nghĩ ngợi lung tung nữa, báo cáo chuyện quan trọng cần giải quyết: "Chủ tịch, các giám đốc trong tập đoàn đã biết tin anh trở về, trong đó bao gồm cả Kỳ Đàn."
Chuyện Hoắc Duật Thâm trở về chắc chắn chỉ có thể che giấu trong một khoảng thời gian ngắn. Hiện tại có vài người trong tập đoàn đã nhận được tin tức anh về nước, bắt đầu suy đoán xem có phải do mấy năm nay cấp dưới của Kỳ Đàn giành được nhiều quyền lực, vị trí lãnh đạo của tập đoàn Hoắc thị liệu rằng sắp phải đối mặt với một cuộc tranh giành gay gắt.
Bồ Xuyên nhìn vẻ mặt bình tĩnh của người đàn ông qua gương chiếu hậu, cẩn thận hỏi: "Anh có định về Hồng Kông ngay bây giờ không?"
Anh trầm tư một lát, sau đó nói: "Về đi."
......
Cùng lúc này, ở một không gian khác, nhà Nhiêu Niệm đã có điện trở lại, đèn đuốc sáng trưng.
Cô đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc xe chầm chậm lăn bánh rời đi đến khi khuất khỏi tầm mắt, lúc này cô kéo rèm lại, nhịp tim cũng dần trở lại như bình thường.
Hơi nóng trên mặt vẫn chưa biến mất, cô cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng. Thậm chí sau khi tắm xong rồi vùi mặt vào chăn, trong mũi cô dường như vẫn còn đọng lại hương thơm sạch sẽ của người đàn ông đó.
Anh nói rằng, là con người thì sẽ có những dục vọng bình thường của con người.
Nhưng rõ ràng, nhìn anh không hề giống loại người sẽ có ham muốn với phụ nữ.
Sau một ngày vô cùng mệt mỏi, Nhiêu Niệm nằm phịch trên giường nhắm mắt lại, mọi suy nghĩ trong đầu rối như tơ vò, vốn tưởng sẽ khó ngủ nào ngờ lại đi vào giấc ngủ rất nhanh.
Ngày hôm sau tỉnh lại, lúc đang ăn sáng, Nhiêu Niệm mới nhớ đến việc phải lên mạng kiểm tra xem trò hề ngày hôm qua có bị đăng lên tin tức gì không.
Điều kì lạ là, dù cô đã kiểm tra các nền tảng mạng xã hội của Đại Lục và Hồng Kông, thì vẫn không thấy bất kì phương tiện truyền thông nào đăng tải các hình ảnh chuyện bắt gian tại trận kia.
Nhiêu Niệm không khỏi cau mày suy nghĩ, theo lý thì ngày hôm qua có nhiều phóng viên chụp được cảnh bắt gian như vậy, loại tin tức về giới hào môn này chắc chắn sẽ dễ dàng khơi dậy dư luận, sức ảnh hưởng cũng rất cao. Thế nhưng lại không có một bức ảnh nào bị tung lên mạng.
Trừ khi...ai đó đã dập tắt tin tức trước khi nó kịp tràn ra bên ngoài.
Còn người làm điều này là ai, câu trả lời gần như đã rõ như ban ngày.
Nhiêu Niệm muốn gọi điện hỏi Hoắc Duật Thâm, nhưng lúc này cô mới nhận ra mình không có bất cứ phương thức liên lạc nào của người đàn ông đó.
Cô không muốn dây dưa với anh ta nữa. Nhất là sau khi nhìn thấy cảnh tượng bẩn thỉu trong khách sạn ngày hôm qua, cô lại càng không thể trì hoãn, chỉ mong có thể lập tức thoát khỏi Tưởng Gia Trạch.
Người đàn ông đó không bắt máy, Nhiêu Niệm đành phải gọi cho trợ lý của Tưởng Gia Trạch.
Mặc dù trợ lý có nghe máy, nhưng đằng ấy lại báo Tưởng Gia Trạch đang đi công tác, không có thời gian để nghe điện thoại.
Nhiêu Niệm không biết có phải là thật hay không, nhưng đầu dây bên kia đã khăng khăng nói vậy, cô cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải cúp máy.
Khi đến văn phòng làm việc, Nhiêu Niệm vẫn đang suy nghĩ xem phải làm gì để giải quyết số tiền mà Nhiêu Quốc Nguyên đang nợ. Vừa bước vào bên trong, cô tình cờ đụng phải Ô Na đang bước ra từ phòng trà.
Ô Na cầm cốc cà phê gọi cô, ánh mắt hướng về phía một căn phòng, nhẹ giọng nhắc nhở: "Phó giám đốc Trang bảo cô vào trong, cảm giác không phải chuyện gì tốt lành, cô nhớ cẩn thận một chút."
Nhiêu Niệm khẽ mỉm cười, cảm ơn lời nhắc nhở của cô ấy, đặt túi xuống bàn rồi nhanh chóng đi thẳng đến văn phòng của phó giám đốc.
Trang Thành Khang, phó giám đốc phòng đấu giá Thanh Vũ ở khu vực Đại Lục, trong những năm đầu ông ta phụ trách thẩm định thư pháp và hội họa cổ điển, về sau liên tục thăng quan tiến chức, cuối cùng đạt đến vị trí hiện tại ở độ tuổi bốn mươi.
Người đàn ông mặc vest, dáng người hơi mập, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt tuy híp lại nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén, chỉ liếc qua thôi cũng đủ khiến người ta thấy được sự mạnh mẽ quyết đoán ẩn bên trong. Nhưng Nhiêu Niệm luôn cảm thấy ngoại hình của ông ta giống hệt mấy cảnh sát phản diện trong phim truyền hình Hồng Kông, kiểu như nhìn qua thì không giống người xấu, phải nhìn thật kĩ mới thấy được vẻ xấu xa.
Cho nên, mỗi lần bị ông ta triệu tập, Nhiêu Niệm vô cùng cảnh giác, chỉ sợ một giây thả lỏng sẽ bị người ta mang đi bán lúc nào không hay.
Thấy Nhiêu Niệm đi vào, Trang Thành Khang vẫy tay, ý bảo cô ngồi xuống, sau đó châm một điếu thuốc.
Nhiêu Niệm ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc, nhìn người đàn ông chậm rãi hít một hơi thuốc rồi đi thẳng vào vấn đề: "Cuộc đấu giá mùa thu này không đủ hoành tráng. Tôi nghe mấy người trong giới nói gần đây Vinh Đỉnh có ý định mời Tạ Tiêu trở lại sàn đấu giá, chỉ khoảng vài ngày nữa sẽ trở về. Hơn nữa trong tay anh ta còn có vật phẩm hấp dẫn hơn của chúng ta."
Nghe thấy cái tên này, lông mi Nhiêu Niệm khẽ run lên, nhưng vẻ mặt vẫn không có biểu hiện gì khác thường.
Trang Thành Khang giơ tay gạt tàn thuốc, chậm rãi nói tiếp: "Tạ Tiêu là đàn anh của cô. Năm đó cô còn đi theo Tạ Như Vân học tập, chắc hẳn hai người rất thân thiết. Gặp nhau trên sàn đấu giá, cô cũng chỉ là một cô gái mới vào nghề hai năm, chắc anh ta không nỡ chơi ác đâu nhỉ?"
Tất nhiên là Nhiêu Niệm có thể nghe ra sự thăm dò ẩn giấu trong câu nói này.
Dừng lại một chút, cô cong mắt cười vô hại: "Cũng không thể khẳng định được. Đã mấy năm rồi chúng tôi không gặp lại nhau."
Nghe vậy, Trang Thành Khang híp mắt nhìn chằm chằm cô mấy giây, nhưng không nhìn ra được gì từ vẻ mặt cô.
Nhìn thì ngây thơ nhưng thực chất cô lại khôn ngoan như một con cáo nhỏ, khó có thể moi được gì từ trong miệng của cô.
Biết không thể nghe ngóng tin tức qua Nhiêu Niệm, Trang Thành Khang đổi chủ đề, bắt đầu nói về lí do hôm nay gọi cô đến đây.
"Hiện tại ban điều hành đã quyết định tạm thời thay thế bộ sưu tập trên trang bìa của danh mục đấu giá. Chúng ta có một vị khách hàng lâu năm ở thành phố Hồng Kông, gần đây đang cân nhắc việc bán một bức tượng La Hán cưỡi hưu vào cuối triều đại nhà Thanh. Cô chạy qua đó một chuyến, tìm cách kí kết hợp đồng để họ cho bên mình đấu giá. Đợi tới lần họp tiếp theo, tôi sẽ đề cử với hội đồng quản trị tổ chức một buổi đấu giá để cô tự mình chủ trì, thấy thế nào?"
Lần đấu giá ở Christie's không phải là vinh quang lớn nhất trong sự nghiệp đấu giá của cô. Để thực sự có chỗ đứng trong ngành đấu giá, cô cần phải có một cuộc đấu giá thực sự thuộc về mình. Tự mình chuẩn bị vật phẩm, tự mình bước lên sân khấu, tự mình đeo găng tay trắng*.
(*Găng tay trắng: găng tay mà các đấu giá viên hay đeo.)
Lão già gian xảo.
Nhiêu Niệm thầm mắng chửi trong lòng.
Trang Thành Khang biết điểm yếu của cô nằm ở đâu. Ngoài mặt ông ta giả vờ đàm phán, nhưng trên thực tế ông ta không hề để lại cho cô bất kì cơ hội từ chối.
"Tôi đã sắp xếp người hỗ trợ cô bên Hồng Kông, tranh thủ qua đó đi."
Nhiêu Niệm bước ra khỏi văn phòng, nụ cười trên mặt cô dần tắt ngấm.
Nhớ lại lời Trang Thành Khang vừa nói, Tạ Tiêu đã trở lại.
Trong số những người Nhiêu Niệm quen biết, ngoại trừ Tưởng Gia Trạch, Tạ Tiêu là người duy nhất có thể đùng một cái lấy ra được 80 triệu.
Ô Na đang ngồi ở chỗ làm việc thoa kem dưỡng tay, thấy Nhiêu Niệm bước đi có vẻ ủ rũ, cô ấy cúi người quan tâm hỏi: "Sao giờ này lại tan làm?"
"Phó giám đốc Trang cử tôi đến Hồng Kông, đổi vật phẩm quan trọng cho buổi đấu giá mùa thu."
Ô Na kinh ngạc trợn tròn mắt: "Đổi bây giờ? Ông ta điên rồi à?"
Nửa câu sau vừa dứt, Nhiêu Niệm vội vàng làm động tác im lặng, Ô Na luống cuống liếc ngược liếc xuôi rồi muộn màng lấy tay che miệng lại.
Nhiêu Niệm bất đắc dĩ cười cười: "Tạ Tiêu trở về chủ trì cuộc đấu giá mùa thu của Vinh Đỉnh, phó giám đốc Trang sợ chúng ta không đấu nổi."
Ô Na chỉ để ý đến cái tên kia: "Tạ Tiêu? Là vị đàn anh mà cô mến thầm rồi vào nghề vì anh ta đó hả?"
Nhiêu Niệm vội vàng phản bác: "Không phải."
Ô Na trêu chọc thêm vài câu: "Được rồi được rồi, không nói nữa, nhìn cô thẹn thùng kìa."
Nhiêu Niệm không có thời gian giải thích thêm với cô ấy, cô vội vàng thu dọn đồ đạc rồi chạy vào thang máy, đi xuống tầng dưới.
Đúng lúc này, cô nhận được tin nhắn từ một số lạ.
[Chào cô Nhiêu, tôi có thai rồi.]
Kèm theo dòng chữ là một bản báo cáo siêu âm B. Móng tay điệu đà của người phụ nữ đang giữ lấy tờ giấy A4, cách màn hình cũng có thể nhìn ra vẻ đắc ý của cô ta.
Nhiêu Niệm bình tĩnh nhấp vào xem, lại bình tĩnh đóng lại, sau đó tiện tay đáp lại cô ta hai chữ.
Trả lời xong, cô tắt màn hình, bấm thang máy trước mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
