Cùng lúc đó, trong khu vực nghỉ ngơi ở phòng thu âm, Lê Hiểu Hiểu nhìn thấy hai chữ "chúc mừng" mà đối phương đáp lại thì tức giận tím cả người, móng tay bấm chặt đến nỗi sắp gãy.
Bây giờ mọi thứ đã hoàn toàn vụt khỏi tầm kiểm soát, cô ta không biết kế hoạch của người đàn ông đứng sau vụ này là gì.
Người đó đã thỏa thuận với cô ta là chỉ cần để Nhiêu Niệm tận mắt nhìn thấy việc Tưởng Gia Trạch ngoại tình ở bên ngoài, anh sẽ để cho cô ta làm đại sứ toàn cầu của thương hiệu xa xỉ Wistiein.
Lợi ích của lần trao đổi này quá mức hấp dẫn. Mặc dù không biết thân phận của đối phương, nhưng cô ta có thể khẳng định đối phương có địa vị cao hơn Tưởng Gia Trạch rất nhiều.
Lê Hiểu Hiểu đồng ý, nhưng cô ta lại tự ý tìm một nhóm phóng viên tới, thiết kế bẫy lừa Nhiêu Niệm đến khách sạn.
Cô ta đã chuẩn bị rất đầy đủ, cũng phát hiện ra Nhiêu Niệm từng dính vào một vụ lùm xùm tình ái, thời điểm đó còn gây ầm ĩ náo loạn, nhưng về sau đã bị dập tắt.
Cho nên, Lê Hiểu Hiểu còn tìm một phóng viên đã đưa tin vào thời điểm đó, trà trộn vào trong đám paparazzi.
Chỉ cần đợi tin này hot lên, cô ta có thể hoàn toàn chuyển mình trong giới giải trí, không phải lội đi đóng vai phụ nữa.
Nắm lấy điện thoại, Lê Hiểu Hiểu nghiến răng nghiến lợi đứng bật dậy khỏi ghế: "Rõ ràng là anh kêu tôi làm như vậy."
Ở đầu dây bên kia, Bồ Xuyên lạnh giọng nhắc nhở cô ta: "Việc cô tìm đám phóng viên kia đã vi phạm thỏa thuận của chúng ta."
Cô ta không chỉ tìm phóng viên còn mua thủy quân để bôi nhọ Nhiêu Niệm. Chẳng qua là mọi kế hoạch đã bị đối phương phát hiện trước, giết chết từ trong nôi.
Lê Hiểu Hiểu cảm thấy người đàn ông như vậy quá đáng sợ.
Bạn sẽ chẳng bao giờ đoán được suy nghĩ của anh ta, cũng không biết mục đích thật sự của anh ta là gì.
Thậm chí, anh ta còn chẳng cần tự mình động tay cũng đạt được mục đích của mình.
Là do cô ta bị ma xui quỷ khiến, muốn lợi dụng sự nổi tiếng của Nhiêu Niệm gần đây để làm bàn đạp cho mình, không ngờ lại chọc giận đối phương.
Lúc này cô ta vẫn muốn nói chuyện tiếp, nhưng đầu dây bên kia đã tắt điện thoại.
Lê Hiểu Hiểu thẫn thờ nắm chặt điện thoại, một chốc sau, chuông điện thoại lại vang lên, là cuộc gọi của quản lý công ty.
Bình thường quản lý sẽ không dễ gì gọi điện thoại cho cô ta, đã thế lần này tiếng chuông còn gấp gáp, nghĩ thế nào cũng không phải chuyện tốt lành.
Tâm trí Lê Hiểu Hiểu đã hỗn loạn, cô ta nhanh chóng ngồi lên xe bảo mẫu, chạy đến dưới lầu công ty của Tưởng Gia Trạch, sau đó đi thẳng lên văn phòng tổng giám đốc mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Người đàn ông đứng trước cửa sổ sát đất, quay lưng lại với cửa ra vào, nhìn không rõ vẻ mặt nhưng vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí xung quanh vô cùng u ám.
Lê Hiểu Hiểu hít sâu một hơi, vô thức lấy tay che bụng dưới. May mà cô ta vẫn còn một lá bài là đứa bé này.
Cô ta tiến lên phía trước một bước, dũng cảm mở miệng: "Giám đốc Tưởng, em có thai rồi..."
Dứt lời, bầu không khí tĩnh lặng trong chốc lát, người đàn ông chậm rãi xoay người lại, mặt không biểu cảm.
"Có thai rồi thì phá đi."
Nghe thấy câu trả lời vô cùng tàn nhẫn và máu lạnh kia, Lê Hiểu Hiểu kinh hãi nhìn anh ta, sợ hãi lấy tay che bụng dưới.
"Đây là con ruột của anh đấy..."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cổ cô ta bị người ta bóp chặt, Lê Hiểu Hiểu trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Anh ta cười khẩy: "Cô cố tình không hiểu lời tôi nói phải không?"
Oxi trong phổi dần cạn kiệt, cô ta đối diện với ánh mắt hung dữ của Tưởng Gia Trạch, cổ họng bị bóp nghẹt đến nỗi gần như không thể thở được, đồng tử bắt đầu giãn ra vì sợ hãi và thiếu oxi.
Lúc cô ta sắp ngất đi, bàn tay to lớn của người đàn ông đột nhiên buông lỏng, cơ thể yếu ớt của Lê Hiểu Hiểu ngã quỵ xuống đất.
Tưởng Gia Trạch lạnh lùng nhìn trợ lí, ra lệnh: "Mang cô ta đi phá thai."
Trợ lí vừa định đưa người rời đi thì Tưởng Gia Trạch lại đột nhiên lên tiếng.
"Đợi đã."
Người đàn ông sải bước đến gần Lê Hiểu Hiểu, dùng ngón tay thon dài bóp má cô ta, bắt người phụ nữ phải nhìn thẳng vào mình.
Anh ta cười hỏi: "Ai ra lệnh cho cô làm việc này?"
Cuối cùng Lê Hiểu Hiểu cũng đã nhận ra sự kinh khủng của người đàn ông trước mặt, vừa lắc đầu vừa khóc, nước mắt lăn dài trên mặt, lớp trang điểm cũng bị trôi sạch: "Tôi...tôi không biết...tôi thật sự không biết..."
Tưởng Gia Trạch không ngốc. Bây giờ anh ta đã hiểu ra rồi, sự xuất hiện của Hoắc Duật Thâm vào ngày hôm đó không phải là ngẫu nhiên. Nếu không có người xúi giục, Lê Hiểu Hiểu không có gan làm những chuyện như thế.
Cho nên, tất cả những chuyện này đều là âm mưu của Hoắc Duật Thâm. Vở kịch kia được thiết kể chỉ để Nhiêu Niệm chủ động hủy bỏ hôn ước.
Chỉ là, bắt đầu từ khi nào?
Tưởng Gia Trạch đột nhiên cười lên vài tiếng, độ cong khóe miệng hạ xuống từng chút một, trên khuôn mặt chỉ còn lại ánh mắt hung ác vặn vẹo.
Đã cướp đồ của anh ta thì cho dù là ai đi nữa, anh ta cũng sẽ bắt người đó phải trả cái giá đắt.
Nhưng mà, người này lại là Hoắc Duật Thâm.
Tưởng Gia Trạch xoay người lại, không thể kìm chế được cơn tức giận, hất hết tài liệu trên bàn xuống đất, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: "Hoắc Duật Thâm."
......
Cùng lúc đó, Nhiêu Niệm đang ngồi trên tàu điện ngầm, đặt chân đến Hồng Kông vừa đúng hai giờ chiều.
Trời trong mây trắng, ánh nắng trải dài trên con đường nhựa, gió đầu thu ấm áp xua đi cảm giác nóng nực của mùa hạ, những bản nhạc Hồng Kông lãng mạn đang vang lên trong các cửa hàng CD hai bên con phố chật hẹp.
Nhiêu Niệm thường cảm thấy đây là một con phố đầy mâu thuẫn, cổ điển nhưng hiện đại, nghèo túng lại phồn hoa. Sự khác biệt cực độ trong môi trường sống đã xóa nhòa đi khoảng cách giai cấp giữa người với người.
Người được chi nhánh của phòng đầu giá Thanh Vũ ở Hồng Kông cử đến để hỗ trợ cô tình cờ lại là bạn đại học, tên là Lăng Lăng.
Vị khách Trang Thành Khang yêu cầu Nhiêu Niệm gặp mặt sẽ tham dự một bữa tiệc vào tối nay, Lăng Lăng sẽ chịu trách nhiệm đưa Nhiêu Niệm đến đó mà không cần thư mời.
Buổi tối bữa tiệc mới bắt đầu, vậy nên chiều nay sẽ là thời gian rảnh của cô.
Địa chỉ gặp mặt mà Lăng Lăng gửi cho cô là một quán cà phê mới khai trương. Khi chiếc taxi chở Nhiêu Niệm dừng lại trước cửa, Lăng Lăng đã ngồi bên cửa sổ đợi cô, gọi sẵn hai cốc trà sữa Hồng Kông, bận rộn chụp ảnh để đăng lên Instagram.
Mái tóc dài của người phụ nữ được uốn thành những lọn sóng gợi cảm, đôi môi đỏ căng mọng, điển hình cho nét đẹp Hồng Kông.
Nhiêu Niệm đẩy cửa quán cà phê rồi bước vào bên trong, chuông gió treo trước cửa vang lên leng keng, một góc áo bị cơn gió nhẹ nhàng thổi bay.
Ngay lập tức, rất nhiều khách hàng trong quán cà phê bị thu hút, đổ dồn ánh nhìn về phía hai người họ.
Lăng Lăng nhìn thấy cô thì cất điện thoại đi, vào thẳng vấn đề chính: "Nghe nói tuần trước chủ tịch Hoắc đến Đại Lục xem triển lãm?"
Nhiêu Niệm đặt túi sách lên chiếc ghế bên cạnh, mỉm cười đáp: "Ừm."
"Trông anh ấy thế nào? Tớ vẫn chưa được gặp chủ tịch Hoắc, lần trước có nhìn thấy một bóng dáng vội vàng ở Hồng Kông, tiếc là anh ấy lên xe nhanh quá."
Nhiêu Niệm cắn ống hút, bất đắc dĩ trả lời: "Trông cũng...bình thường."
Lăng Lăng mở to hai mắt, cả khuôn mặt lộ rõ vẻ không thể tin được: "Bình thường?!"
Cô khẽ chớp mắt, ra vẻ nghiêm túc trả lời: "Ờ thì... dù sao anh ấy cũng già rồi."
Nhận ra Nhiêu Niệm đang nói đùa, Lăng Lăng thở phào nhẹ nhõm, nũng nịu đẩy vai cô: "Đừng có đùa nữa, mới hơn ba mươi tuổi thì già thế nào được chứ. Ba mươi là độ tuổi đẹp nhất đó hiểu không người chị em. Mẫu đàn ông trưởng thành như vậy rất có sức hút chí mạng."
"Lần trước lúc tớ nhìn thấy anh ấy, vai rộng eo thon, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo đến mức đi làm người mẫu nam được ấy chứ. Anh ấy còn có cả cơ bụng ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi. Trong giới nhà giàu được mấy người có thân hình tuyệt vời như vậy."
Đầu ngón tay Nhiêu Niệm đột nhiên ngứa ngáy một cách khó hiểu, cô không khỏi nhớ lại lần đụng chạm vào tối qua.
Chẳng hiểu sao, hai bên tai của cô cũng dần nóng lên.
Mà thực tế cô cũng không có cách nào phản bác những điều này.
Đôi mắt linh động của Lăng Lăng khẽ nhấp nháy, như thể chuẩn bị kể cho cô nghe một bí mật động trời: "Tớ có một vị khách quen là bạn của chủ tịch Hoắc, tình cờ nghe được vài tin đồn, cậu có muốn nghe không?"
Nhiêu Niệm cũng rất tò mò, cười hỏi: "Tin đồn gì vậy?"
"Để nói về Hoắc Duật Thâm thì...anh ấy sinh ra và lớn lên ở Hồng Kông, nhưng hình như không sống cùng với bố mà chỉ có mẹ ở bên bầu bạn. Sau này nghe nói là mẹ anh ấy gặp chuyện không may nên đã qua đời, anh ấy một mình rời khỏi Hồng Kông sống tự lập, ép buộc phải trưởng thành sớm."
"Nghe nói năm đó chủ tịch Hoắc lên nắm quyền hành đã khiến tập đoàn Hoắc thị vô cùng rối loạn, hội đồng quản trị chia làm hai phe, nửa ủng hộ, nửa từ chối. Phe phản đối hình như muốn nâng đỡ người khác lên vị trí chủ tịch. Nội bộ lục đục, cạnh tranh gay gắt chẳng khác nào phim truyền hình Hồng Kông."
Nhiêu Niệm mím môi, thầm suy nghĩ trong lòng, sống trong hoàn cảnh như vậy chẳng trách cô chưa bao giờ nhìn thấu anh.
"Tớ còn nghe được một tin đồn bí mật, liên quan đến cá nhân anh ấy."
Lăng Lăng đứng dậy, hơi nghiêng người về phía cô, một tay che má, ra vẻ thần bí.
"Chủ tịch Hoắc thích ngắm sao."
Nghe vậy, Nhiêu Niệm hơi sửng sốt: "Ngắm sao?"
Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Nhiêu Niệm, Lăng Lăng ngồi xuống, gật đầu rồi nói tiếp: "Tớ cũng rất ngạc nhiên, vì đây là lần đầu tiên tớ phát hiện có người trong giới hào môn suốt ngày tranh giành đấu đá này lại có sở thích lãng mạn như vậy. Hơn nữa, tớ còn hóng được thông tin chủ tịch Hoắc có cả đài quan sát thiên văn của riêng mình. Nghe nói là xây dựng tốn hết cả trăm triệu, được đặt ở Bắc Âu, không biết là có đúng như vậy không."
Nhiêu Niệm trầm ngâm một lúc.
Đây thực sự không phải là sở thích mà một doanh nhân sẽ có.
Cô dừng lại một lúc, sau đó vờ như tùy ý hỏi: "Vậy chủ tịch Hoắc...có hôn ước không?"
Thấy Nhiêu Niệm cuối cùng cũng hỏi về miếng dưa to tướng, Lăng Lăng cố ý giảm âm lượng xuống, ghé vào tai cô, nhỏ giọng thì thầm: "Triều Nghiên, cậu có nghe qua cái tên này chưa, cố vấn nghệ thuật của nhà Sotheby's."
Đầu ngón tay cô khẽ co lại, phát ra tiếng lách cách. Hàm răng cắn chặt vào ống hút, vài giọt trà sữa bắn tung tóe xuống bàn.
Nhiêu Niệm đã từng nghe người ta nhắc đến cái tên này.
Mùa xuân năm ngoái, phòng đấu giá hàng đầu thế giới Sotheby's chính thức thông báo đã bỏ ra một số tiền hậu hĩnh mời một họa sĩ trẻ ở Châu Á vừa đoạt được giải thưởng nghệ thuật tầm cỡ thế giới về làm cố vấn nghệ thuật.
Lăng Lăng không để ý đến vẻ mặt khác thường của người đối diện, vẫn nói tiếp: "Tớ có một người bạn làm việc trong Sotheby's, nghe nói là đã gặp chủ tịch Hoắc vào buổi đấu giá mùa thu năm ngoái ở London. Không biết có phải vì Triều Nghiên nên anh ấy mới đến tham dự hay không, nhưng tớ đoán là thật. Ngoại trừ Triều Nghiên, chưa từng nghe thấy Hoắc Duật Thâm có bất kì tin đồn tình cảm nào khác."
Nhiêu Niệm bình tĩnh rút chiếc ống hút bị hỏng ra, lấy một cái mới từ bên cạnh, còn lấy khăn giấy lau sạch mặt bàn bị dính trà sữa.
Cô đột nhiên nhớ tới lần ở trong xe của Hoắc Duật Thâm, cô hỏi anh có bạn gái hay không, anh không hề đáp lại lời thăm dò này của cô.
Nói đến câu cuối cùng, giọng điệu của Lăng Lăng mang theo biểu cảm chán ghét.
Các cô đã tiếp xúc với rất nhiều người giàu có trong giới này, đã nhìn thấy rõ ràng sự bẩn thỉu đằng sau cuộc sống xa hoa đó. Vậy nên những người có bản lĩnh đều không muốn dấn thân vào bên trong.
Đúng lúc này có một vị khách bước vào quán cà phê, tiếng chuông vang lên leng keng, cắt đứt mạch suy nghĩ của cô.
Nhiêu Niệm cong môi, giấu đi nỗi buồn trong ánh mắt, nhẹ nhàng lặp lại lời nói của bạn mình.
"Cậu nói đúng."
Đã đến lúc cô nên tỉnh mộng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
