"Dì Minh Nhan ơi, sao tiệm của dì lại không có khách thế ạ?" Ý Ý vừa ăn đồ ngọt vừa nhìn quanh quất, thấy quán vắng tanh.
Minh Nhan khóc ròng: "..."
Nhóc con này, chơi game xếp hình nhiều quá nên khả năng quan sát tốt thật.
Được rồi, cô ấy thừa nhận việc kinh doanh của quán không tốt lắm, có lẽ cô ấy chẳng cầm cự được bao lâu nữa là sẽ phá sản... à không, là sập tiệm.
Không chỉ vì lý do nghỉ hè đâu.
Ngay cả khi sinh viên đông đúc, quán của cô ấy cũng chỉ lèo tèo vài người, khách quen cũng chẳng có mấy ai.
Suy nghĩ một chút, Lương Âm nói: "Tớ về đây thời gian này chắc sẽ phải làm phiền cậu nhiều, lúc nào rảnh rỗi, tớ sẽ cùng cậu trông quán nhé."
Cô cần khảo sát thị trường ăn uống trong nước một thời gian nên chưa vội đi làm ngay.
"Thật á? Thế thì tốt quá!" Đôi mắt đang thất vọng của Minh Nhan bỗng sáng rực lên, vẻ mặt đầy vui mừng.
Nếu có Âm Âm ở đây, biết đâu quán sẽ được cứu...
Vừa dứt lời, hai cô gái hậm hực bước vào cửa.
"Chào mừng đến với Ngôi Nhà Ngọt Ngào, trên bàn có thực đơn đấy ạ, hai bạn xem muốn dùng gì nhé." Minh Nhan nhiệt tình đón tiếp.
Hai cô gái trông có vẻ là sinh viên trường đại học gần đó, ăn mặc trang điểm rất tinh tế.
Một cô gái có khuôn mặt tròn trịa vừa ngồi xuống đã định gọi món: "Hạ Hạ, tớ thấy quán này cũng được đấy chứ, ngồi xuống gọi đồ đi."
Cô gái tóc dài tên Hạ Hạ ngồi xuống đối diện, ôm bụng một cái, sắc mặt càng thêm khó coi.
Cô ta làm như không thấy bà chủ Minh Nhan đang đứng ngay bên cạnh, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn thực đơn lấy một cái đã nói: "Quán xá mở ở cạnh trường học toàn là hàng rẻ tiền, làm gì có đồ tốt, thế mà cậu cũng dám ăn à?"
"Ơ..."
Cô gái mặt tròn vội vàng huých tay bạn, ra hiệu rằng bà chủ đang đứng ngay bên cạnh, nói năng kiểu đó có ngày bị đánh cho.
Minh Nhan chưa từng gặp loại người nào vô văn hóa như thế. Cô ấy nuốt không trôi cục tức này, tuy không đuổi khách nhưng cũng chẳng còn nhiệt tình phục vụ nữa, đặt thực đơn xuống rồi bỏ đi.
Sinh viên bây giờ văn hóa chỉ đến thế là cùng, dám nói xấu ngay trước mặt cô ấy.
Cô ấy thực sự hối hận vì tham lượng khách sinh viên mà mở quán ở gần trường học.
Đồ của cô ấy đều là tự tay làm từ lúc trời chưa sáng, nguyên liệu được tuyển chọn kỹ càng, chất lượng cao nên giá thành hơi đắt.
Phần lớn sinh viên thích đồ nhiều mà rẻ, còn sinh viên có tiền một chút lại chê quán của cô ấy không đủ đẳng cấp. Đó chính là lý do tại sao việc kinh doanh của cô ấy mãi không khấm khá lên được.
Doãn Hạ vừa bị người nhà mắng nên tâm trạng vốn đã cực tệ, thấy bà chủ lại dám lườm nguýt mình ngay tại chỗ thì càng khó chịu hơn.
"Nói sự thật có một câu mà đã lườm khách, chị có thái độ gì đấy? Quán vắng tanh không một bóng người, nghĩ cũng biết đồ ăn dở tệ đến mức nào rồi, dẹp tiệm sớm đi bà thím!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



