Nhưng ngay tại thời điểm đó, chừng như toàn bộ máu trong người anh đều dồn hết lên não. Nếu còn tiếp tục ở trước mặt Kỳ Diệu một khắc nào nữa, trông anh sẽ hết sức nực cười.
Lục Thành Tắc liền quay đầu, đi về một mạch.
–
Trời cũng đã nửa đêm về sáng, con đường về nhà vắng tanh, xe cộ cũng không còn mấy mống. Lục Thành Tắc lái xe rất nhanh, nếu còn nhanh hơn, chắc chắn anh sẽ bị phạt vì chạy quá tốc độ.
Dừng xe trong bãi đỗ, anh chưa lên phòng ngay mà vẫn ngồi thừ trong khoang xe tối đen như mực. Lục Thành Tắc lấy điện thoại, mở “Mục yêu thích” trên Wechat nhìn một lát rồi thoát ra. Sau đó, anh mở danh bạ, tìm kiếm tên “Kỳ Diệu”, nhưng lại lần lữa không dám nhấn vào.
Chỉ xem xem một chốc thôi, được không?
Trái tim anh có chút đớn đau, giống như bị thứ gì đó gặm nhấm từ trong ra ngoài.
Sau cùng, anh vẫn phải xuống xe, đi lên lầu.
Đêm nay, Lục Thành Tắc không ngủ được.
—o0o—
Sáng hôm sau, anh pha một cốc cà phê hòa tan, dọn dẹp nhà cửa một phen rồi canh chuẩn giờ phóng thẳng ra ga tàu điện. Sau khi lên tàu, anh dáo dác tìm kiếm nhưng đến một nửa bóng dáng của Kỳ Diệu cũng không nhìn thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Truyện hay, nhẹ nhàng nhưng vẫn dễ thương. Đọc mà quắn quéo hết trơn



-593460.png&w=256&q=75)