Bắt đầu để ý đến một người mà có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại là cảm giác như thế nào?
Lục Thành Tắc nghĩ rằng, anh có thể đưa ra một đáp án chuẩn xác.
Anh nảy sinh hứng thú với chiếc tai nghe của một tên nhóc xa lạ, đã kết nối nhầm vào điện thoại anh. Việc này tuy không thể lý giải được nhưng vẫn có cách để dò tìm, bởi vì biệt danh “kẹo ngọt” của cô ấy có phần đáng yêu. Vả lại cô nàng cũng khá táo bạo, không hề bị dọa chạy hay ác cảm bởi hành vi tự động làm thân bằng âm nhạc này, ngược lại còn ngồi rảnh rỗi và bình thản thưởng thức trong “phòng hoà nhạc” của anh suốt hơn mười phút đồng hồ.
Vì vậy Lục Thành Tắc không nỡ xóa đi thiết bị cùng lịch sử kết nối, vẫn giữ cô nàng lại trên điện thoại của anh.
Cứ xem như là giữ lại làm kỷ niệm vậy, hoặc như giao chìa khoá vào trong tay đối phương, để từ đây người bên kia có cơ hội được ra vào tự do thoải mái.
Sẽ còn được gặp lại cô ấy chứ?
Nếu được gặp nhau một lần nữa, anh sẽ làm gì đây?
Ám thị tâm lý là một điều kiện phản xạ khá đáng sợ, có thể khiến con người ta bị thúc đẩy một cách vô thức bởi những điều giả định.
—o0o—
Đêm hôm đó trở về nhà, Lục Thành Tắc ngơ ngẩn nhìn tên gọi thiết bị mới trong lịch sử kết nối Bluetooth. Sau đó, anh lồm cồm bò dậy xuống giường, quyết định ghi âm một đoạn audio để phòng khi cần đến.
“Test! Test!” Chàng trai trẻ ngồi trước bàn làm việc, đằng hắng để lấy giọng: “Hi, bạn…”
Từ ngữ thứ hai chưa kịp thốt lên thì anh đã bật cười bởi sự thận trọng và nghiêm túc vô duyên vô cớ của chính mình. Anh hơi không thoải mái, sờ sờ mũi, đem xóa những đoạn bị hỏng, rồi ghi âm lại đoạn mở đầu.
Hừ, không cần phải tự giới thiệu bản thân đâu. Chỉ cần gặp lại nhau, người kia ắt hẳn sẽ phải đoán được anh là ai chứ.
“Hi” – ngắt đoạn: “Chắc bạn nghe được tiếng mình nói chứ? Sao bạn vẫn còn kết nối với điện thoại mình? Ừm…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)