Đêm nay, hai chúng tôi không trở về nhà riêng mà xuống một trạm tàu ở tầm giữa cả hai nhà để đi dạo loanh quanh và ăn khuya.
Tuy đồng hồ đã điểm gần 11 giờ, hàng quán ven đường vẫn tấp nập người qua kẻ lại.
Đa phần trong số họ đều là những cặp đôi.
Ái tình rốt cuộc là “tiên đơn diệu dược” gì mà có thể kích phát nguồn năng lượng bất tận của con người như thế. Tôi nghĩ mãi chẳng ra, mơ màng đưa thực đơn cho Lục Thành Tắc.
Anh nhìn sơ thực đơn, rồi bảo: “Bấy nhiêu đây thôi”, sau đó xin bà chủ quán thêm hai cốc nước ấm.
Tôi phồng má: “Trời ạ, hôm nay ‘ngốn’ nhiều tinh bột quá bụng em muốn ‘nứt’ ra luôn rồi.” Có lẽ tôi phải tập thể dục mấy ngày mới có thể tiêu hoá được hết đống thức ăn này. Nghĩ đến đây, tôi bắt đầu thấy ảo não hết sức.
Lục Thành Tắc nhìn tôi nhoẻn miệng cười, im ỉm không nói lời nào.
Nói về cái vấn đề nạp quá nhiều đường đêm nay, anh chính là kẻ đầu sỏ dụ dỗ người khác.
Vẻ mặt anh ngập tràn hoang mang.
Tôi bảo: “Em vẫn chưa hết kỳ kinh nguyệt, có qua nhà anh cũng không ‘làm ăn’ được gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)