Đợi bọn họ đi xa, tôi hút một ngụm sữa nóng, rồi nhân cơ hội trêu anh: “Tắc Tắc”.
Hai bàn tay đang giở giấy gói hamburger của Lục Thành Tắc chợt khựng lại. Anh nhìn tôi bật cười.
Tôi nói: “Thì ra đồng nghiệp anh đều gọi anh như vậy.”
Lục Thành Tắc đáp: “Ừ, đúng rồi.”
Cứ mỗi lần anh nhìn tôi bằng ánh mắt trong veo đó, tôi lại không khống chế nổi ý nghĩ muốn đùa dai: “Về sau em cũng gọi anh như vậy được không, Tắc Tắc?”
Mở giấy gói xong, Lục Thành Tắc đưa bánh sang cho tôi: “Tại sao em muốn gọi như thế?”
Tôi trả lời: “Tại vì kiểu gọi lặp từ nghe đáng yêu lắm luôn ấy.”
Lục Thành Tắc nhướng mày xấu xa, phản kích lại: “Ồ vậy sao, Diệu Diệu ~”.
Cơ mặt tôi nâng lên vì cười, gò má gần chạm tới bọng mắt: “Không có tôn ti trật tự gì hết, bố mẹ em còn chưa gọi em như vậy đâu đấy.”
Khóe miệng anh cong cong: “Vậy để anh làm quân tiên phong mở đường cho họ nhé.”
Tôi bật cười, muốn bắt bí anh một chút. Tôi tò mò muốn biết anh đã đổi biệt danh của tôi là gì: “Trên Wechat của anh, tên em còn là Sugar hay không?”
Lục Thành Tắc gật đầu, cầm điện thoại lên gõ mật khẩu, xong lại đặt xuống bàn, xoay đầu điện thoại rồi đẩy về phía tôi.
Tôi rất vui mừng vì cả hai chúng tôi đều ghim tài khoản của đối phương vào đầu danh bạ Wechat. Đây có lẽ là “Happy Ending”, cũng là một khởi đầu đẹp đẽ. Tôi là “đường ngọt ngào” còn anh là “gấu trúc nhỏ”. Cả hai đều là những điều lành mang đến niềm vui cho nhân loại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)