Ngày hôn lễ diễn ra, ánh nắng chói chang, ve sầu mùa hạ kêu râm ran, thành Mẫn Châu người đông nghìn nghịt, háo hức hóng xem hôn lễ long trọng, chiêng trống vang trời của hai nhà Tiêu, Hạ.
Tiêu Dần mặc y phục cưới bằng vải gấm, cưỡi trên lưng con ngựa cao lớn dẫn đầu. Vóc người hắn vốn cao ráo đĩnh đạc, suy cho cùng cũng đã được năm tháng tôi luyện, nên cử chỉ rất khoan thai điềm tĩnh, như thể mọi thứ đều nắm trong lòng bàn tay. Lúc này, có lẽ ngay cả Tiêu Lễ nổi tiếng khôi ngô tuấn tú cũng phải thua kém phần nào. Mọi người nhất thời sững sờ, sau đó mới nhớ ra trước đây, khi chưa trở thành gia chủ của nhà họ Tiêu, Tiêu Dần cũng từng là một quý công tử lịch lãm, bất phàm.
Những lời khen ngợi ở bên ngoài thỉnh thoảng lại lọt vào bên trong cỗ kiệu hoa. Hạ Thanh Mân đã vò tay áo thành một nắm. Khi chiếc kiệu được đặt xuống, một bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng duỗi ra trước mặt nàng. Dưới khăn trùm đầu, nàng nhìn thấy một chuỗi tràng hạt. Thật lâu sau, Hạ Thanh Mân mới dè dặt đặt tay mình vào lòng bàn tay Tiêu Dần. Hắn cầm tay nàng, nhẹ nhàng lau đi lớp mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay tân nương, lại đưa ngón tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên tay áo nàng. Hắn không nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng như gấc của nàng dưới lớp khăn trùm đầu, cũng không hề biết rằng nhịp tim nàng đang đập rộn ràng như trống.
Cứ như vậy, Tiêu Dần nắm tay Hạ Thanh Mân, dẫn nàng đi vào phủ nhà họ Tiêu. Tiêu Lễ theo sát phía sau, đón tân nương của mình là Hạ Thanh Dao.
Hạ Thanh Mân ngẩn ngơ suốt dọc đường, luôn dán mắt vào đôi giày theo chỉ vàng của Tiêu Dần.
Sau khi lễ cưới kết thúc, nàng cảm khái từ tận đáy lòng, trong đời nàng chưa từng trải qua chuyện gì hạnh phúc hơn việc gả cho Tiêu Dần. Nàng từng cho rằng ông trời bạc đãi mình, nhưng bây giờ nàng lại cảm thấy, hóa ra là ông trời để dành những điều tốt đẹp nhất cho nàng, khiến một cô nương như nàng cuối cùng cũng có một ngày đạt được những điều mình hằng mong ước.
Cho dù từ lâu nàng đã biết người mà Tiêu Dần muốn cưới không phải nữ tử mà hắn yêu, nhưng nàng vẫn cam tâm tình nguyện. Trước đây, nàng không dám có hy vọng xa vời, nhưng bây giờ đã có thể gả cho hắn, theo họ của hắn. Nàng không đòi hỏi tình yêu sâu đậm, chỉ mong được bầu bạn bên phu quân của mình suốt đời.
Hạ Thanh Mân ngồi trên giường trong phòng chính hồi lâu, sau đó đột nhiên vang lên tiếng xôn xao. Nàng lại nhìn đôi giày thêu chỉ vàng đi về phía mình lần nữa, hai tay bất giác nắm chặt lấy nhau.
Tiêu Dần cầm gậy ngọc Như Ý vén khăn trùm đầu của cô dâu, bất ngờ bắt gặp ánh mắt của Hạ Thanh Mân. Tiếng ồn ào trong phòng bỗng nhiên im bặt, trong mắt tân nương chỉ có tân lang thân cao tám thước trong bộ y phục cưới. Lần đầu tiên nàng nhìn Tiêu Dần ở khoảng cách gần như vậy, chỉ cảm thấy trông hắn còn cường tráng hơn nhiều so với những hình ảnh trong trí nhớ của mình.
Vậy là bộ đồ ngủ nàng làm cho hắn trước khi kết hôn cần phải sửa lại một chút.
Tiêu Dần và Hạ Thanh Mân nhìn nhau một lúc, rồi nhanh chóng quay mặt sang chỗ khác. Hắn cho người hầu lui hết ra ngoài, sau đó uống cạn ly rượu hợp cẩn đã được chuẩn bị sẵn trên bàn, cũng không buồn để ý đến tân nương đang ngồi trên giường cưới, cứ thế sải bước ra ngoài.
Hạ Thanh Mân không ngờ Tiêu Dần lại bỏ đi. Nàng ngồi thừ người hồi lâu, lâu đến mức nàng cảm thấy tay chân mình dần dần lạnh đi giữa cái nóng như thiêu như đốt giữa mùa hè. Cuối cùng nàng đứng dậy, cất bước đi về phía bàn, hai tay cầm ly rượu hợp cẩn còn lại lên, chậm rãi uống từng ngụm.
Rượu rất ngon, vừa thơm vừa tinh khiết, còn ngon hơn cả loại rượu gạo nàng từng lén mua khi còn ở nhà họ Hạ. Loại rượu đó quá mạnh, giống như lửa đốt, từ cổ họng cháy lan đến dạ dày, khiến toàn thân dần dần nóng lên. Còn loại rượu này thì quá ngon, quá thơm và quá êm, từ từ trôi xuống cổ họng, như thể băng qua khe núi, lội qua dòng suối, không thể đốt cháy được dạ dày, càng không sưởi ấm được trái tim.
Đêm hôm đó, phủ nhà họ Tiêu đèn đuốc sáng trưng, chỉ khác ở chỗ trong phòng tân hôn của Tiêu Dần, Hạ Thanh Mân ngồi đối diện với ánh nến suốt đêm, còn trong sân viện của Tiêu Lễ, đôi nến cưới đã cháy cho đến tận khi rạng sáng.
Sáng hôm sau, nha hoàn và bà già đến thu khăn hỉ. Hạ Thanh Mân hiểu rằng bọn họ chẳng qua chỉ là tới để chê cười nàng mà thôi. Đêm qua, Tiêu Dần không vào động phòng, chỉ sai người đến báo với nàng rằng hắn có việc khẩn cấp, phải rời thành Mẫn Châu, không biết là chuyện gì, cũng không biết hắn đã đi đâu, bao giờ mới về.
Hạ Thanh Mân nhìn về phía người vừa nói thì thấy một người phụ nữ quý phái mặc y phục màu tím. Bà già ở bên cạnh vội nhắc: “Đây là thím Hai Lí thị.”
Hạ Thanh Mân hành lễ một cách quy củ: “Cháu chào thím Hai.”
Lí thị thấy nữ chủ nhân của nhà họ Tiêu là một nữ tử điềm đạm hiền lành thì lấy làm mừng thầm, sau này chắc hẳn có thể dễ dàng bắt chẹt.
“Cháu đã tới đây rồi, sao đến giờ vẫn không thấy bóng dáng em gái của cháu đâu?” Người phụ nữ mặc y phục màu vàng bưng chén trà lên, tao nhã cầm nắp chén gạt vụn trà, ra vẻ thờ ơ nhắc nhở.
“Đây là thím Tư Cố thị.” Bà già lại một lần nữa giới thiệu.
Hạ Thanh Mân lại hành lễ theo đúng phép tắc: “Thưa thím Tư, cháu đã sai người đi giục muội ấy rồi ạ.”
Mọi người trong phòng đều nhận ra nàng dâu mới này rất dễ bắt nạt. Thế là bọn họ mỗi người một câu không chịu ngừng nghỉ, khiến Hạ Thanh Mân hoa mắt chóng mặt. Lát sau, một nha hoàn bước vào bẩm bảo: “Cụ đã đến.”
Ngay sau đó, một bà cụ tóc bạc phơ được người hầu đỡ cẩn thận, từ trong phòng bước ra. Bà ta mặc y phục màu xanh ngọc sáng lóa, khiến Hạ Thanh Mân càng thêm choáng váng. Thấy trong sảnh chỉ có một cô cháu dâu đang đứng, cây gậy đầu rồng trên tay bà ta thoáng khựng lại: “Nhà họ Hạ phách lối gớm nhỉ!”
Hạ Thanh Mân giật thót trong lòng, lật đật quỳ xuống, chỉ thầm cầu nguyện Hạ Thanh Dao mau chóng đến đây. Nhưng không ngờ Tiêu Lễ chỉ sai người đến bẩm báo rằng tân nương của mình hôm qua mệt nhọc, không tiện đến kính trà. Hắn đã sai người mang quà đến từng nhà các vị chú bác thay lời xin lỗi.
Những người trong phòng càng lấy đây làm cái cớ. Hạ Thanh Mân cứ quỳ thẳng sống lưng trên mặt đất như vậy, lắng nghe những lời dạy bảo, cuối cùng cũng hiểu ra vì sao Tiêu Dần không cưới cô nương tài hoa có xuất thân tốt mà lại chọn nàng. Hắn cần một người vợ có xuất thân thấp hèn và không quá mức tài giỏi để làm bia đỡ đạn thay cho Hạ Thanh Dao. Huống hồ, hai nàng sinh ra trong một gia đình, nên dung mạo khá giống nhau. Xem ra, nàng đúng là sự lựa chọn hoàn hảo không còn gì bằng.
Đến khi mọi người giải tán, Hạ Thanh Mân đã không thể đứng dậy, phải nhờ người hầu dìu trở lại sân viện.
Đỗ Nhược bôi thuốc lên đầu gối cho nàng, nhìn hai đầu gối của chủ nhân nhà mình đã sưng đỏ mà không cầm được nước mắt. Hạ Thanh Mân nén đau an ủi nàng ấy.
Sau đó, mặc dù nàng nhận được quyền quản lí mọi việc trong nhà từ chỗ bà cụ Tiêu, nhưng Tiêu Dần đi biền biệt ba tháng vẫn chưa về. Về phần Hạ Thanh Dao, nàng ấy sống thoải mái trong phủ. Nhờ có sự che chở của Tiêu Lễ nên không ai dám bắt bẻ nàng ấy.
Tuy nhiên, ngọn lửa này vẫn luôn phải có chỗ trút ra, Hạ Thanh Mân nghiễm nhiên trở thành vật tế thần, hơn nữa nàng lại là con gái của vợ bé. Khi còn ở phủ nhà họ Hạ, ngoài thêu thùa may vá ra, nàng chưa từng học cách quản lí một gia đình. Lúc này, Hạ Thanh Dao thật sự không thể chịu đựng được nữa, nên đã đến chỉ bảo cho nàng. Có điều, dù vậy Hạ Thanh Mân vẫn làm nữ chủ nhân của nhà họ Tiêu trong trạng thái mơ hồ.
Thấm thoát đã đến cuối năm, số tiền chi tiêu mua sắm trong phủ tăng gấp nhiều lần so với ngày thường. Hạ Thanh Mân không thể bù được khoản tiền đó, khoản thâm hụt càng ngày càng lớn. Nàng không còn cách nào khác, đành phải lấy của hồi môn của mình ra để bù vào. Song, nàng đã quên mất rằng tất cả của hồi môn của mình cũng là do nhà họ Tiêu tặng cho.
Đúng lúc này, Tiêu Dần đột ngột trở về, Hạ Thanh Mân vui mừng khôn xiết, vội vàng bỏ dở công việc trong tay, hớn hở chạy đến viện Ngô Đồng. Khi đến nơi, nàng thấy hắn ngồi nghiêm chỉnh trên ghế chính, cầm sổ sách chi tiêu trong tay.
Hắn nhướng mắt liếc nhìn nàng một cái, giọng nói không lớn mà đầy uy nghiêm: “Nữ chủ nhân của nhà họ Tiêu không nên lỗ mãng như vậy.”
Một bầu nhiệt huyết của nàng dường như bị ném vào trong nước lạnh. Hạ Thanh Mân biết hắn đang quở trách nàng đã ngang nhiên xông vào đây bất chấp sự ngăn cản của Tần Tứ. Nàng nhất thời lúng túng.
“Nàng đã đến đây rồi, ta cũng đỡ phải sai người đi gọi.” Tiêu Dần ném sổ sách trong tay đến trước mặt nàng, “Ta chỉ biết nàng là con vợ bé, nhưng không ngờ nàng cũng chỉ biết thêu hoa mà thôi.”
Hạ Thanh Mân cầm sổ sách lên, nhìn những lỗi sai chi chít được gạch ra trong đó, bỗng cảm thấy xấu hổ và tức giận khôn tả.
"Nếu nàng đã biết không thể bù được các khoản chi thì nên tìm cách kiểm tra, đối soát lại, chứ không phải nghĩ xem làm thế nào để che đậy.” Tiêu Dần gõ đầu ngón tay lên bàn, bên cạnh đặt một quả thạch lựu chín đỏ. Hạ Thanh Mân có cảm giác như thể những ngón tay đó đang gõ vào vực sâu vô tận. Nàng bất lực nhìn hắn.
“Nhà họ Tiêu ta còn chưa sa sút đến mức cần nàng dâu phải mang đồ cưới đi cầm cố để chống đỡ.” Tiêu Dần lạnh lùng nhìn nàng, chỉ cảm thấy nữ tử trước mặt quá hèn nhát nhu nhược. Con gái vợ bé dù sao cũng vẫn là con vợ bé, không thể khá hơn được.
Hạ Thanh Mân đương nhiên hiểu rõ ẩn ý của những lời này, dù sổ sách sai sót như thế nào, nàng cũng không nên làm mất mặt nhà họ Tiêu. Nàng không cách nào biện giải cho mình. Từ trước đến giờ, nàng không giỏi tranh luận với người khác, huống hồ trong chuyện này nàng còn là người làm sai trước.
Ban đầu, nàng muốn che đậy để mọi việc êm xuôi, tạo ấn tượng tốt với Tiêu Dần, nhưng lại quên mất hắn là người thế nào. Chỉ trong vòng một khắc, hắn đã có thể vạch trần tất cả những gì nàng muốn che giấu. Hắn nói rất đúng, nàng quả thật chỉ là con gái vợ bé, chỉ biết thêu hoa.
“Bắt đầu từ hôm nay, nàng đi theo các tiên sinh của phòng thu chi, học cách xem sổ sách đi.” Tiêu Dần xưa nay là người dù không tức giận nhưng vẫn rất uy nghiêm, lời của hắn càng không cho phép người khác cãi lại. Dứt lời, hắn cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn nàng, như thể nàng chỉ là một tên thuộc hạ quèn của mình mà thôi.
Hạ Thanh Mân nắm chặt sổ sách, thức thời rời khỏi viện Ngô Đồng.
Sau đó, mỗi ngày nàng đều đến phòng thu chi từ sáng sớm và ở đó đến tối muộn. Nàng biết tố chất của mình kém cỏi, lại bắt đầu muộn, nên càng nỗ lực hơn những người khác. Vả lại, việc học cách kiểm tra sổ sách rất có lợi cho bản thân. Vì thế, nàng càng chịu khó học hỏi hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


