Khi người đứng đầu nhà họ Tiêu là Tiêu Dần đến nhà họ Hạ hỏi cưới Hạ Thanh Mân, nàng vẫn đang ngồi thêu thùa trong phòng. Tin tức truyền đến khiến nàng giật mình, kim thêu đâm vào ngón tay chảy máu, nhỏ xuống tấm vải lụa, trông giống như một bông hoa thược dược đang nở rộ.
Nàng kinh ngạc ngẩng đầu lên, còn tưởng mình mắc chứng hoang tưởng nên nghe nhầm. Nhà họ Tiêu có cơ nghiệp thế nào, gia chủ của nhà họ là nhân vật tầm cỡ ra sao. Hắn thừa sức hỏi cưới con gái vợ cả nhà họ Hạ, vậy mà lại đến cầu hôn con gái của vợ bé không có danh tiếng gì là nàng đây.
Ở thành Mẫn Châu này, cho dù một trăm nhà họ Hạ cũng không thể bì được với một nhà họ Tiêu. Chưa kể đến việc nhà họ Tiêu nắm giữ các mỏ vàng, mỏ sắt, chuyên buôn bán lương thực, vải vóc và dược liệu… Chỉ riêng tài lực nhà họ cũng đủ sức tranh bá với hoàng tộc tại kinh thành. Câu nói “Của cải sánh ngang với một nước” chính là để chỉ nhà họ Tiêu.
Nghe nói có một hiệp khách từng đi chu du khắp thiên hạ đã quả quyết rằng, nếu nhà họ Tiêu ở thành Mẫn Châu sụp đổ thì nạn dân từ khắp nơi đổ về có thể san bằng kinh thành. Mặc dù Mẫn Châu cách xa kinh thành, nhưng hoàng tộc ở đó dường như cũng rất e ngại họ, cho nên chưa bao giờ thử đối đầu với họ. Người đứng đầu nhà họ Tiêu là Tiêu Dần lại càng hiểu rõ cách cân bằng mối quan hệ, vì thế đã chủ động thay hoàng tộc cung cấp một nửa số lương thảo và lương bổng cho binh sĩ ở biên cương, như thế, đôi bên cùng có lợi và hòa thuận với nhau.
Nói đến gia chủ Tiêu Dần thì lại càng là một huyền thoại. Khi nhà họ Tiêu được truyền lại cho hắn, mặc dù đã có nền tảng vững chắc hàng trăm năm, nhưng từ lâu cũng chỉ còn cái vỏ ngoài, thậm chí còn thua kém nhà họ Hạ năm đó. Hắn tiếp quản nhà họ Tiêu khi mới mười lăm tuổi, bên ngoài có nhóm chú bác nhìn chòng chọc như hổ rình mồi, trong nhà thì có em trai còn nhỏ cần chăm lo. Tuy nhiên, chỉ trong vòng mười lăm năm, hắn đã phát triển cơ đồ nhà họ Tiêu đứng đầu thiên hạ, giàu nứt đố đổ vách. Nếu không gọi là huyền thoại thì là gì?
Có điều, nhân vô thập toàn, ngọc cũng có vết xước, năm nay Tiêu Dần đã ở độ tuổi “tam thập nhi lập” mà vẫn chưa lấy vợ sinh con. Không phải hắn không chịu cưới vợ, mà là bất cứ nữ tử nào định kết hôn với hắn đều đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo, hoặc gặp bất trắc, qua đời trước khi cưới. Dần dần, tự nhiên hắn lại mang tiếng là nam tử khắc vợ. Dù vậy, vẫn có rất nhiều quý tộc và thương nhân giàu có sẵn lòng gả con gái của mình cho hắn. Lý do là vì bọn họ có nhiều con gái, nếu được hưởng lây sự giàu sang phú quý của nhà họ Tiêu thì cho dù mạo hiểm một chút cũng đã sao? Bởi vậy, Tiêu Dần vẫn là chiếc bánh thơm ngon, từ quý tộc kinh thành cho đến thương nhân giàu có ở Mẫn Châu đều hy vọng hắn sẽ cưới con gái nhà mình.
Mặc dù Hạ Thanh Mân vẫn luôn ở trong khuê các, chưa trải sự đời, nhưng cũng biết được vài chữ, càng biết mình là ai. Không bàn đến việc “môn đăng hộ đối”, chỉ riêng việc Tiêu Dần muốn hỏi cưới con gái nhà họ Hạ thì cũng nên là con gái vợ cả mới đúng. Một nữ tử là con gái vợ bé như nàng làm sao có thể xứng làm nữ chủ nhân của nhà họ Tiêu?
Song, Tiêu Dần chỉ nói với ông nội và cha nàng rằng, Hạ Thanh Mân của nhà họ Hạ đã có ơn với hắn khi còn nhỏ, mà chuyện báo ơn là lẽ đương nhiên. Vào năm nàng đến tuổi cập kê, hắn vốn đã định đến cửa cầu hôn, nhưng lại sợ cái danh “khắc vợ” của mình khiến nàng uổng mạng vô ích, nên đành phải kìm nén bản thân, tuân theo lễ nghĩa. Cho đến gần đây, hắn tình cờ gặp được một vị đạo sĩ. Đạo sĩ đã nói thẳng rằng Hạ Thanh Mân chính là lương duyên trời ban cho hắn, vì thế hắn không thể đợi được nữa, chỉ nóng lòng mong cưới nàng làm vợ.
Ông cụ Hạ vui mừng không để đâu cho hết, còn luôn miệng khen ngợi Tiêu Dần là người tình sâu nghĩa nặng, sống có trước có sau. Huống hồ, đây lại là mối lương duyên trời ban, vậy còn lý do gì để từ chối cuộc hôn nhân này nữa?
Không những thế, hắn còn làm tròn trách nhiệm của người anh Cả trong gia đình, thay mặt cha mình đứng ra hỏi cưới con gái vợ cả của nhà họ Hạ là Hạ Thanh Dao cho em trai của mình là Tiêu Lễ. Đôi trẻ trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa. Nghe đồn hai người họ đã phải lòng nhau từ khi còn theo học ở thư viện Bạch Lộc. Quả là không còn gì tốt hơn. Hai nhà Tiêu, Hạ song hỷ lâm môn, việc họ kết thông gia với nhau đã là chuyện tốt, lại thêm hai nàng dâu là chị em gái, chuyện vui này chắc chắn sẽ làm nên giai thoại của thành Mẫn Châu.
Ông cụ Hạ sai người hầu đi gọi hai cháu gái của mình đến tiếp khách ở sảnh trước, vì vậy Hạ Thanh Mân đã nghe rõ những lời Tiêu Dần không sót một chữ nào. Hạ Thanh Dao cũng nghe thấy, càng trêu chọc nàng hơn. Tuy trong lòng vẫn còn thắc mắc, nhưng Hạ Thanh Mân vẫn bất giác đỏ mặt.
Khi họ đến sảnh trước, Ông cụ Hạ biết ý rời đi. Hạ Thanh Dao mỉm cười tinh quái với Tiêu Dần: “Tiêu đại ca, đúng dịp hoa hải đường trong sân viện đang nở rộ, muội dẫn A Lễ đi ngắm một lát nhé.” Nói đoạn, nàng ấy thoải mái bước tới nắm tay Tiêu Lễ đi ra ngoài, để lại Hạ Thanh Mân và Tiêu Dần ở trong phòng.
Một lúc lâu sau, Hạ Thanh Mân mới ngẩng đầu nhìn Tiêu Dần. Hắn mặc áo trắng thêu hình cây trúc, thân trúc vươn cao thẳng tắp. Nhìn từ xa trông như một bức tranh thủy mặc, nếu vẻ mặt hắn không toát lên sự ngang tàng, ngạo nghễ, nhìn đời bằng nửa con mắt, thì thật sự chẳng khác gì một cư sĩ tao nhã. Có điều, chính thái độ phớt đời của hắn lại trùng khớp với dáng vẻ trong trí nhớ của nàng. Tiêu Dần vẫn là Tiêu Dần. Hạ Thanh Mân chỉ liếc nhìn một cái, rồi đỏ mặt cúi đầu xuống.
Năm đó mẹ nàng bệnh nặng, phải mua rất nhiều dược liệu đắt tiền, nhưng thân phận vợ bé vốn dĩ đã không được sủng ái, lại không sinh được con trai để có chỗ dựa, nên việc người trong phủ không chịu bỏ tiền ra mua những dược liệu quý hiếm cho bà cũng là điều dễ hiểu. Hạ Thanh Mân cực chẳng đã, đành phải lẻn ra khỏi phủ, cầm theo vài món đồ được thưởng bình thường và đồ thêu đến đổi với hiệu thuốc. Ngặt nỗi, những thứ đó không có giá trị, nàng đã bị ông chủ hiệu thuốc đuổi ra ngoài. Đúng lúc Tiêu Dần đi kiểm tra việc làm ăn buôn bán của hiệu thuốc, bèn tiện tay đỡ cô nương ngã sõng soài trên mặt đất, người dính đầy bùn. Sau đó, hắn còn bảo ông chủ hiệu thuốc bốc thuốc cho nàng.
Nàng chỉ gặp Tiêu Dần một lần đó, cũng chỉ nhìn thoáng qua, nhưng hình bóng của hắn đã khắc sâu trong trái tim nàng.
Hạ Thanh Mân nhớ hắn luôn cầm trên tay một chuỗi tràng hạt. Nàng nhớ ánh sáng lóe lên trong mắt hắn, nhớ dáng vẻ bễ nghễ của hắn, nhớ rõ từng chi tiết của ngày hôm ấy.
Kể từ đó, hình bóng Tiêu Dần đã bén rễ trong trái tim thiếu nữ.
Sau vài lần dò hỏi, Hạ Thanh Mân mới biết hắn là Tiêu Dần, gia chủ của nhà họ Tiêu. Nàng tuy ít học, nhưng từ trước đến giờ vẫn luôn tỉnh táo, cũng biết thân phân của mình không xứng với hắn, nên đã sớm từ bỏ mối tương tư này. Giờ đây, không ngờ hắn lại đến hỏi cưới nàng, Hạ Thanh Mân biết chắc trong chuyện này có uẩn khúc, nhưng vẫn nghe thấy tiếng dây leo khô héo đang nảy mầm trong lòng mình.
Tiêu Dần không quá mức hào hứng, hầu hết những nữ tử mà hắn từng gặp đều làm ra vẻ ngượng nghịu giống như nàng, còn người mà hắn yêu là cô nương mạnh mẽ, bừng bừng sức sống, vậy nên dù lấy ai cũng không quan trọng.
Sau khi Tiêu Dần rời đi, Hạ Thanh Mân trở lại phòng mình, nhìn chằm chằm vào đóa hoa thược dược lạ lùng trên bàn thêu. Sắc đỏ tươi tuyệt đẹp hừng hực lan tỏa, như thể vươn ra những chiếc vòi, cuốn nàng vào vòng xoáy thời gian.
Trước khi xuất giá, Hạ Thanh Mân hiếm khi có được quãng thời gian yên bình êm ả. Nàng vẫn ở trong nhà bầu bạn với chiếc kim thêu mỗi ngày.
“Tỷ, chúng ta sắp cùng nhau gả đến phủ nhà họ Tiêu rồi, tỷ có vui không?” Hạ Thanh Dao nhìn sợi tơ múa lượn trong tay chị gái mình, buồn chán hỏi.
Hạ Thanh Mân luôn cảm thấy Hạ Thanh Dao không giống những nữ tử trong thế giới của họ. Nàng ấy không bao giờ quan tâm đến ánh mắt của người khác, chỉ làm những gì mình thích, sống theo ý mình, tự do và phóng khoáng. Nàng ấy xinh đẹp, thích mặc y phục màu đỏ, không bận tâm đến những thứ như vai vế, con vợ cả, con vợ bé, luôn gọi nàng là “tỷ”. Hạ Thanh Dao không ở trong phòng thêu thùa may vá mà đi học ở thư viện Bạch Lộc, ngay cả đối tượng kết hôn cũng do nàng ấy tự mình lựa chọn.
“Cha quyết định là được rồi.” Hạ Thanh Mân không bày tỏ thái độ, nàng vẫn luôn sống cúi đầu nhìn trước ngó trong phủ nhà họ Hạ.
“Tỷ à, tỷ cứ nhẫn nhịn chịu đựng như vậy là không tốt đâu. Tỷ thích gì và không thích gì thì phải nói ra chứ. Chẳng hạn như cuộc hôn nhân này, mặc dù Tiêu đại ca là một nam tử rất tốt, nhưng nếu tỷ không muốn gả, thì cho dù huynh ấy có là thiên tử đi chăng nữa, tỷ cũng phải từ chối bằng được mới thôi.” Hạ Thanh Dao hơi bực bội khi chị gái mình quá yếu đuối.
Hạ Thanh Mân cuống quýt giải thích: “Tỷ bằng lòng mà, Thanh Dao.” Tâm sự của thiếu nữ viết rõ mồn một trên gương mặt đỏ bừng.
Hạ Thanh Dao còn nói đùa: “Tỷ à, muội được thơm lây nhờ tỷ đấy.”
Tiêu Dần càng đối đãi trọng hậu, sính lễ càng phong phú, Hạ Thanh Mân càng hiểu rõ người mà hắn muốn cưới chắc chắn không phải là mình. Hồi nhỏ, nàng rất ít khi ra khỏi phủ, chứ đừng nói là có ơn với hắn.
Hôm đó, Đỗ Nhược đang thu dọn đồ đạc trong phòng, chỉ ít ngày nữa là tiểu thư nhà mình sẽ gả đến phủ nhà họ Tiêu. Nàng ấy lấy ra những thứ có giá trị, chợt thấy một chiếc túi lụa trông không quý giá cho lắm. Nàng ấy mở ra xem, chỉ thấy một bộ xiêm y cũ màu đỏ rực rỡ, lại không dám tự tiện quyết định, bèn hỏi: “Tiểu thư còn cần đến xiêm áo này không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


