"Phu nhân tội gì phải khổ như vậy chứ?" Đỗ Nhược nhìn Hạ Thanh Mân ngồi bên cửa sổ, thật lâu sau mới mở miệng hỏi: "Kể từ sau lần trước bị phạt không được ra ngoài, phu nhân và gia chủ vẫn luôn hòa thuận, vì sao lần này phu nhân cứ phải chống đối gia chủ cơ chứ?"
Nàng ấy buồn lo khôn tả, phu nhân nhà mình bị gia chủ giam lỏng ở viện Tiêu Tương này đã vài ngày. Nàng ấy đi nghe ngóng khắp nơi, chỉ thấy bên phía gia chủ không hề có dấu hiệu thu hồi lệnh cấm, còn phu nhân nhà mình vẫn cương quyết không chịu cúi đầu nhận sai.
"Phu nhân đi xin lỗi gia chủ đi ạ. Cứ cúi đầu nhận sai, chưa biết chừng chuyện này sẽ êm xuôi thôi.” Đỗ Nhược quả thực rất sốt ruột, nàng ấy theo hầu Hạ Thanh Mân từ nhỏ, không sợ khổ, không sợ bị liên lụy mà chỉ sợ phu nhân nhà mình quay trở lại những tháng ngày khổ cực trước đây.
Hạ Thanh Mân vẫn im lặng ngồi bên cửa sổ, nhìn cửa lớn đóng chặt cuối hành lang, bàn tay dưới tay áo càng siết chặt hơn. Cho dù móng tay nàng không sắc cũng không chịu được lực siết này, móng tay vẫn bấm sâu vào lòng bàn tay. Nàng đang chờ đợi, chờ đợi một kết quả, chờ đợi sự phán quyết của số phận.
Đỗ Nhược thở dài thườn thượt, dường như không còn mong đợi câu trả lời của chủ nhân nhà mình nữa.
Lúc này, Hạ Thanh Mân mới chậm rãi nói: “Đỗ Nhược, em nói xem, bây giờ chúng ta ở đây như vậy, có phải đã trộm được chút thời gian yên ổn nhàn nhã không?”
Đỗ Nhược nhất thời nghẹn lời, nàng ấy đương nhiên hiểu ý của Hạ Thanh Mân. Trước khi xuất giá, Hạ Thanh Mân sống cum cúp ở nhà họ Hạ, những tưởng sau khi gả đến nhà họ Tiêu sẽ được nhà chồng che chở, cuộc sống sẽ thoải mái hơn. Nhưng kể từ ngày thứ hai bước chân vào phủ nhà họ Tiêu, nàng đã bị những người lớn tuổi trong nhà gây khó dễ đủ điều, nhẹ thì bị phạt đứng, nặng thì bị phạt quỳ trong nhà thờ họ. Mang tiếng là nữ chủ nhân nhưng lại bởi là con vợ bé nên bị bắt nạt khắp nơi, thậm chí còn phải sống thận trọng hơn, không bằng khi còn ở nhà họ Hạ. Hồi đó cuộc sống tuy kham khổ, nhưng ít nhất không phải lo lắng cho tính mạng của mình. Về phần gia chủ nhà họ Tiêu là Tiêu Dần, Đỗ Nhược không khỏi rùng mình khi nghĩ đến hình ảnh hắn vê chuỗi tràng hạt trong tay, miệng như cười như không, tuy không giận dữ mà đầy uy nghiêm lạnh lùng.
Một tiếng “kẹt” vang lên, cánh cổng viện Tiêu Tương được mở ra, Tần Tứ xuất hiện ở cuối hành lang trong bộ y phục màu đen. Y là người hầu thân tín nhất của Tiêu Dần, cũng được hắn trọng dụng nhất. Những năm qua, y cùng hắn vào sinh ra tử, gây dựng nên cơ nghiệp đồ sộ của nhà họ Tiêu, từ lâu tình nghĩa giữa hai người họ đã không thể so sánh với mối quan hệ chủ tớ bình thường.
Nhìn rõ những chữ trên tờ giấy trong tay Tần Tứ, cuối cùng Hạ Thanh Mân cũng thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng nắm tay, để lại một vệt hình trăng khuyết trong lòng bàn tay. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng bước tới đón y.
Đỗ Nhược thả lỏng tâm trạng phần nào, lại cả mừng nghĩ bụng, mặc dù phu nhân nhà mình không nói ra, nhưng vẫn để tâm đến việc bị phạt nhốt trong sân viện lần này. Có điều, khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tần Tứ, nàng ấy bỗng có dự cảm không lành.
"Phu nhân." Tần Tứ khom người hành lễ.
Hạ Thanh Mân mỉm cười đáp lễ, dường như đã đoán trước được lý do y tới đây lần này, bèn đi thẳng vào đề: “Làm phiền Tần tiểu gia rồi.”
Tần Tứ thoáng sửng sốt, trên đường đến đây, y còn đang nghĩ xem phải bẩm báo với Hạ Thanh Mân thế nào. Mấy năm nay nàng quán xuyến công việc trong nhà đâu ra đấy, thậm chí còn quan tâm chu đáo đến chủ nhân của y, khiến y không khỏi kính phục từ tận đáy lòng. Có điều, chuyện ầm ĩ đến mức này, y vẫn phải trở về báo cáo kết quả công việc với Tiêu Dần. Vì thế, sau khi do dự hồi lâu, y kính cẩn dâng bức thư lên bằng cả hai tay.
Hạ Thanh Mân đưa tay định nhận lấy. Tần Tứ âm thầm siết chặt tờ giấy, nhẹ giọng nói: “Gia chủ nói nếu phu nhân chịu thành tâm ăn năn hối cải thì giấy từ vợ này sẽ vô hiệu.”
Đỗ Nhược vừa nghe thấy ba từ “giấy từ vợ” đã trợn tròn mắt, lệ trào dâng. Hạ Thanh Mân vẫn bình thản cầm lấy tờ giấy mà không hề đắn đo, sau đó xoay người về hướng viện Ngô Đồng hành lễ: “Cảm tạ gia chủ đã tác thành.”
Tần Tứ sững sờ nhìn nữ tử áo xanh mảnh mai trước mặt, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc lẫn lộn, muốn khuyên nàng ở lại, nhưng sau khi tự hỏi một hồi lại chẳng tìm được cái cớ nào hợp lý. Không lẽ lại nói rằng nàng ở lại nhà họ Tiêu thì sẽ yên ổn hơn? Nàng thật sự sẽ có cuộc sống bình yên thoải mái ở nơi này ư? Gia chủ thật sự sẽ thương xót mà bỏ qua cho nàng sao?
Cuối cùng, y thở dài, khom người vái thật sâu. Nàng không nên sống ở một nơi chẳng khác gì chốn ăn thịt người như nhà họ Tiêu, mà nên có một cuộc sống an yên, tự do tự tại hơn.
Đỗ Nhược nước mắt giàn giụa chạy tới túm chặt lấy Tần Tứ, cầu xin y đưa mình đi gặp Tiêu Dần. Nàng ấy muốn cầu xin hắn thu lại giấy từ vợ, cầu xin hắn chừa cho chủ nhân của mình một con đường sống.
Hạ Thanh Mân ngăn nàng ấy lại, thái độ bình tĩnh như thể một người ngoài cuộc.
Bóng lưng Tần Tứ đi xa dần, Đỗ Nhược nghẹn ngào: “Phu nhân, phu nhân có biết phụ nữ bị chồng ruồng bỏ, khi trở về nhà mẹ đẻ sẽ như thế nào không? Phu nhân đã từng sống cơ cực ở phủ nhà họ Hạ, nếu bây giờ thật sự phải trở về nhà đó, e rằng sẽ sống không bằng chết.”
Hạ Thanh Mân lau những giọt nước mắt lăn dài trên mặt Đỗ Nhược, thì thầm vào tai nàng ấy: "Ai nói là chúng ta sẽ trở về nhà họ Hạ? Chúng ta phải nhanh chóng ra khỏi thành trước khi nhà họ Hạ biết chuyện này, rồi đi về phía Nam, rời khỏi thành Mẫn Châu, đi càng xa càng tốt.”
Đỗ Nhược đứng chết trân tại chỗ, nhất thời không dám tin vào tai mình. Nàng ấy thật sự không tưởng tượng được phụ nữ bị chồng bỏ còn có thể đi đâu khác ngoài việc trở về nhà mẹ đẻ.
“Mau lên, Đỗ Nhược, em giúp ta cất đóa hoa bằng nhung trong hộp của hồi môn đi, những thứ khác đều không cần mang theo.” Hạ Thanh Mẫn nói.
Đỗ Nhược lấy lại tinh thần, mặc dù không hiểu kế hoạch của nàng, nhưng vẫn nhanh nhẹn đi thu dọn đồ đạc. Dù sao, nàng ấy muốn đi theo chủ nhân của mình cả đời. Hạ Thanh Mân đi đâu, nàng ấy sẽ đi theo đó.
***
Trong viện Ngô Đồng.
Tần Tứ vội vàng trở lại bẩm báo với Tiêu Dần. Hạ Thanh Mân đã nhận giấy từ vợ và lập tức rời khỏi phủ nhà họ Tiêu theo lối cửa hông, trèo lên xe ngựa, cùng với người hầu của mình là Đỗ Nhược trở về cổng sau của phủ nhà họ Hạ ở ngõ Lâm An.
Lúc này, Tiêu Dần đang ngồi ở vị trí phía trên trong sảnh. Hắn mặc bộ y phục bằng gấm màu đen, vẻ mặt vẫn dửng dưng như thường, không nhìn ra được là vui mừng hay giận dữ, ngón tay lần tràng hạt chỉ thoáng dừng lại, nhưng không nói lời nào.
Tại một góc của con ngõ sâu Lâm An, Hạ Thanh Mân nhìn thấy ám vệ của phủ nhà họ Tiêu qua khe cửa sổ của xe ngựa. Suy cho cùng, những mánh lới đã học được từ Tiêu Dần, giờ đây đều được dùng để đối phó với hắn.
Khi xe ngựa chạy băng qua thành Mẫn Châu, nàng nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi lại phía sau, giống như khung cảnh mà nàng đã nhìn thấy khi ngồi trên kiệu hoa năm đó. Phủ đệ nhà họ Tiêu vẫn nguy nga, bễ nghễ. Thời gian năm năm này bỗng chốc trở thành một giấc mộng cũ, tựa như hoa trong gương, trăng trong nước. Tất cả những chuyện đã xảy ra, nàng chưa từng oán trách một ai. Nhưng từ nay về sau, nàng chỉ muốn làm Hạ Thanh Mân, chứ không phải cái bóng của ai đó, càng không phải bia ngắm của bất cứ người nào.
Sau khi ra khỏi cổng thành, xe ngựa dừng lại. Hạ Thanh Mân lặng lẽ ngồi trong xe, cuối cùng cũng đợi được Đỗ Nhược đến hội họp với nàng trước khi cổng thành đóng lại, sau đó hai người đi thẳng một mạch về phía Nam, ngày đêm không ngừng nghỉ. Vốn dĩ họ muốn đi xa hơn nữa, nhưng rốt cuộc vẫn phải dừng lại ở thành Việt Dung.
Khi vừa đặt chân đến đây, Hạ Thanh Mân không chịu được nữa. Đỗ Nhược thấy nàng ra máu bèn tất tả chạy tới hiệu thuốc. Thầy lang nói rằng mạch tượng của thai nhi không ổn định, chắc hẳn là do mệt nhọc quá độ, cần phải nằm trên giường nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Đỗ Nhược khiếp sợ nhìn Hạ Thanh Mân. Chủ tớ hai người sớm chiều bên nhau, nàng ấy chỉ biết dạo này kinh nguyệt của nàng không đều, còn tưởng rằng trong lòng nàng chất chứa nhiều tâm sự, quả thật không hề biết nàng đã mang thai.
Đỗ Nhược nhìn chăm chăm vào Hạ Thanh Mân, chỉ thấy nàng không có vẻ gì là ngạc nhiên.
"Đỗ Nhược, không phải ta cố ý muốn giấu em việc này, chỉ là với tình cảnh của chúng ta trước đây, càng ít người biết chuyện ta mang thai càng tốt, chúng ta cũng mới càng dễ thoát thân.” Hạ Thanh Mân dịu dàng giải thích.
Đỗ Nhược ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu, có lẽ cũng đoán được phần nào nguyên nhân, chuyện này chắc hẳn có liên quan đến việc mình rơi xuống nước ngày hôm đó. Bây giờ xem ra chủ nhân của mình quyết tâm muốn rời khỏi phủ nhà họ Tiêu, nên ngay cả chuyện lớn như việc mang thai con của gia chủ mà nàng cũng dám giấu.
“Đỗ Nhược, ta cảm thấy nơi này dân cư thưa thớt, trong thành rất ít thấy biểu tượng của nhà họ Tiêu, hơn nữa lại cách thành Mẫn Châu hơn mười ngày đường. Ta nghĩ, sẽ không có ai tìm đến đâu. Chúng ta tạm thời ở lại đây ổn định cuộc sống đi.” Hạ Thanh Mân nói.
“Vâng, thưa phu nhân, để em đi tìm xem có sân viện nào phù hợp không.” Đỗ Nhược thuận miệng đáp, ngay sau đó lại che miệng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


