Sau khi đến thành Việt Dung không lâu, Hạ Thanh Mân đã mua một căn nhà hai gian, vì thai nhi không ổn định nên nàng ở trong nhà tĩnh dưỡng một thời gian, đến khi ra khỏi cửa lần nữa thì bụng dưới đã lộ rõ là đang mang thai.
Nàng và Đỗ Nhược bắt đầu tìm thuê một cửa hàng phù hợp. Kỹ thuật thêu thùa của nàng vẫn còn đó, hơn nữa nàng đã học được rất nhiều kỹ năng buôn bán và tính toán sổ sách từ phòng thu chi nhà họ Tiêu. Vì thế, Hạ Thanh Mân dự định mở một cửa hàng bán vải vóc để mưu sinh. Cuối cùng, những gì nàng cần cù chăm chỉ học được ở nhà họ Tiêu đã giúp ích cho nàng rất nhiều. Một tháng sau, cửa hàng vải của nàng đã được khai trương một cách thuận lợi ở thành Việt Dung.
Thỉnh thoảng, Hạ Thanh Mân sẽ nhớ đến quyển sổ thu chi bị Tiêu Dần chỉ ra vô số chỗ sai, cũng nhớ lại những gì hắn đã nói với nàng, rằng nàng chỉ là con gái vợ bé, chẳng biết làm gì ngoài thêu thùa. Suy cho cùng, nàng có được như ngày hôm nay cũng là nhờ hắn.
Chẳng mấy chốc đã đến mùa hè, thành Việt Dung nóng như đổ lửa, trên đường có rất ít người qua lại. Đỗ Nhược vừa gác cửa vừa tranh thủ chợp mắt. Hạ Thanh Mân vác bụng bầu tính toán sổ sách. Sau hai tháng rèn luyện, nàng đã thành thạo trong việc quản lý cửa hàng.
Hiện giờ thời tiết nắng nóng, các loại vải vóc thông thường quá bí. Mấy ngày nay, loại vải tơ mỏng như mây nhập về bán rất chạy. Nàng nghĩ bụng, trong tay còn dư dả tiền bạc, muốn đi đặt thêm loại vải này. Thấy Đỗ Nhược đang ngủ gà ngủ gật, nàng bèn để lại giấy rồi cầm ô đi ra ngoài.
Tiêu Dần rất ít khi đến thành Việt Dung, nơi này hẻo lánh, dân cư thưa thớt, vật tư nghèo nàn thiếu thốn, lại không nằm trên trục đường lớn quan trọng, nên không đáng để hắn quan tâm cũng là lẽ đương nhiên.
Lần này, chỉ vì thành Tố Phong nối với thành Dương Xuân bị ngập úng, vì vậy hắn mới đi qua thành Việt Dung để đến thành Dương Xuân.
Mặc dù hắn không coi trọng nơi này cho lắm, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến gia nghiệp khổng lồ của nhà họ Tiêu vẫn có ở đây. Việc buôn bán của nhà họ vẫn thâm nhập vào bên trong lẫn bên ngoài thành Việt Dung.
Vào buổi trưa, nhóm người Tiêu Dần và Tần Tứ đang nghỉ chân trong quán. Tiêu Dần cầm chén trà lên, ngửi mùi thơm của trà. Sau một hồi im lặng, Tần Tứ phát hiện gia chủ nhà mình đã nhìn ra ngoài một lúc lâu. Y đang thắc mắc ngoài trời nắng gắt, chói chang như vậy, hắn đang chăm chú nhìn gì thế. Y bèn nhìn theo ánh mắt của Tiêu Dần và trông thấy một nữ tử mặc áo xanh, che ô đi ngang qua. Bụng người phụ nữ lùm lùm, hình như đã mang thai được năm, sáu tháng. Vì lo lắng cho đứa con trong bụng, nàng một tay đỡ eo, bước chân nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Đến khi Tần Tứ nhìn rõ dung mạo của nàng, y cảm thấy như thể bị sét đánh giữa trời quang, đó chẳng phải là phu nhân nhà mình sao?
Y liếc nhìn Tiêu Dần, thấy hắn vẫn thong dong uống trà, nhưng mắt không rời bóng dáng của Hạ Thanh Mân, cho đến khi nàng đi khuất, hắn mới đặt chén trà xuống, ánh mắt hơi tối đi, bình thản nói: “Đi điều tra cho ta!”
Tần Tứ chợt cảm nhận được sát khí xung quanh, lập tức nhận lệnh rời đi.
“Thầy lang nói phu nhân ngồi trong hiệu thuốc rất lâu. Ông ta kê thuốc an thai cho phu nhân. Lúc đầu, phu nhân đã cầm thuốc rời đi, nhưng sau đó quay trở lại, bảo ông ta kê thuốc phá thai cho mình. Đến giờ ông ta vẫn còn nhớ rõ trên tay phải của phu nhân có một vết sẹo.” Tần Tứ rụt rè quan sát Tiêu Dần, cảm nhận rõ hành động lần tràng hạt của hắn thoáng dừng lại khi nghe y nhắc đến thuốc phá thai.
“Nha hoàn trong viện Tiêu Tương cũng xác nhận rằng phu nhân quả thực đã đun thuốc phá thai, nhưng còn chưa kịp uống thì Nhị phu nhân tới. Sau đó thuốc nguội, Nhị phu nhân bèn sai nha hoàn đó mang đi đổ. Nàng ta đổ bã thuốc trong vườn hoa. Thuộc hạ chỉ tìm thấy một ít Sinh xuyên ô (1) và Sinh thảo ô (2).”
(1), (2) Tên hai vị thuốc Đông y.
Y đưa bã thuốc cho Tiêu Dần. Hắn không nói lời nào, chỉ bóp nát vụn thuốc trong tay.
Tần Tứ nhất thời cảm thấy da đầu tê dại, nuốt nước miếng rồi nói tiếp: “Thật ra, sau khi rời phủ, phu nhân không trở lại nhà họ Hạ mà trốn trong xe ngựa, lẻn ra khỏi thành. Để tránh tai mắt của ám vệ, nha hoàn Đỗ Nhược theo hầu phu nhân còn giả vờ trở về phủ nhà họ Hạ, nhưng đã kịp chạy đến hội họp với phu nhân trước khi đóng cổng thành. Sau đó, hai người họ đi thẳng về phía nam.”
“Người đánh xe kể, ban đầu phu nhân không định ở lại thành Việt Dung, mà là do trong người không khỏe nên mới dừng lại. Thuộc hạ đã dò hỏi được tên tuổi thầy lang đã thăm bệnh cho phu nhân. Ông ta nói mạch tượng thai nhi không ổn định, phu nhân bị ra máu. Sau đó, phu nhân mới mua một căn nhà hai gian ở đây, phải nằm trên giường tĩnh dưỡng hơn hai mươi ngày mới có thể an thai.”
Tần Tứ nhìn Tiêu Dần liên tục lần tràng hạt, sợ hãi đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Lúc trước, tin tức báo lại là Hạ Thanh Mân bị chồng bỏ, đã trở về nhà mẹ đẻ. Tuy nhiên, những gì mà y vừa bẩm báo với Tiêu Dần, ngay cả bản thân y cũng không ngờ được một người luôn thận trọng, chín chắn như Hạ Thanh Mân lại dám làm chuyện táo bạo và liều lĩnh đến thế.
Tiêu Dần vẫn im lặng. Tần Tứ đành phải cắn răng nói tiếp: “Về sau, phu nhân thuê một cửa hàng trên đường Trường Hỉ, mở cửa hàng buôn bán vải vóc. Phu nhân lấy vải từ phường vải của chúng ta. Thuộc hạ đã đối chiếu số lượng và giá thị trường, chắc hẳn phu nhân cũng đã kiếm được một khoản tiền.”
Cuối cùng y cũng nói xong. Mặc dù y đã đi theo Tiêu Dần nhiều năm, nhưng vẫn hoảng sợ trước sắc mặt hắn bây giờ. Đã lâu rồi Tiêu Dần không lộ ra vẻ mặt này. Vậy mà hôm nay hắn lại thể hiện một cách rất rõ ràng, khiến Tần Từ có cảm giác sắp mất đầu đến nơi. Thế là y luôn phỏng đoán giữa y và Hạ Thanh Mân, ai sẽ là người chết trước.
Một lúc lâu sau, Tiêu Dần mới lên tiếng: “Nếu đã như vậy thì cứ để nàng ấy đến cầu xin ta đi!”
Để duy trì cửa hàng cần rất nhiều tiền, tuy Hạ Thanh Mân đã kiếm được một chút lợi nhuận, nhưng vẫn phải trả tiền thuê cửa hàng theo tháng như đã thỏa thuận. Mới đầu, tiền thuê cửa hàng phải trả từng năm một, nhưng nàng không có nhiều tiền đến vậy. Sau nhiều lần thương lượng, chủ cửa hàng mới đồng ý cho nàng trả tiền thuê theo tháng.
Đã gần đến cuối tháng, nhưng mấy ngày nay nàng không kiếm được đồng nào. Tiền thuê nhà tháng này vẫn còn nợ hai phần, lại thêm chuyện phường vải báo rằng loại vải mà nàng đặt đã hết hàng, còn thúc giục nàng trả nốt nợ cũ.
Hạ Thanh Mân không mua được vải mới, trong cửa hàng vẫn còn tồn vải cũ. Trầy trật một hồi, cuối cùng nàng cũng bán được số vải tồn với giá rẻ, cộng thêm số tiền tiết kiệm trước đó, tạm thời có thể xoay xở trả hết tiền thuê cửa hàng và tiền nợ phường vải. Có điều, xem ra hai tháng qua đều vất vả một cách phí công vô ích.
Tuy nhiên, nàng không nản lòng, vẫn hăng say đến phố Trường Hỉ mở cửa hàng mỗi ngày. Không có nguồn cung cấp vải thì nàng bán đồ may sẵn và đồ thêu. Cuộc sống cứ thế trôi đi cho đến một ngày nọ, khi nàng đến phường vải và nhìn thấy giấy niêm phong dán trên cửa có con dấu của nhà họ Tiêu, nàng mới bừng tỉnh và hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra mấy ngày nay. Rốt cuộc, nàng vẫn không thoát khỏi hắn sao? Hạ Thanh Mân không biết nàng đang tự hỏi chính mình hay đang hỏi ông trời nữa.
Nếu đã không thể trốn thoát hoặc tránh được tai họa này, nàng chỉ có thể một mình đương đầu.
Hạ Thanh Mân tìm đến chỗ ở của Tiêu Dần. Tần Tứ đã canh gác bên ngoài từ lâu, vừa thấy nàng, y bỗng cảm thấy áy náy khôn tả. Mặc dù những chuyện này là do y làm theo ý của chủ nhân nhà mình, nhưng chung quy, dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với một người phụ nữ đang mang thai quả thực vẫn rất bất nhân.
“Phu nhân.” Y cung kính hành lễ, xem như tạ lỗi.
“Tần tiểu gia, ta đã không phải là phu nhân nhà họ Tiêu nữa rồi.” Hạ Thanh Mân đáp lễ, sửa lại cách gọi của y. Tần Tứ sững sờ, chợt nhớ ra mình cũng gọi như thế trước mặt Tiêu Dần, nhưng hắn chưa bao giờ nhắc nhở y.
Y dẫn Hạ Thanh Mân đến chỗ Tiêu Dần ở sảnh trước. Trên đường đi, y cố gắng đi thật chậm vì sợ nàng không theo kịp, hoặc vấp ngã, va vào đâu đó.
Lúc đến nơi, nàng nhìn thấy Tiêu Dần mặc y phục màu đen tuyền, đang đứng chắp tay sau lưng. Đã lâu không gặp hắn, vậy mà lại nàng lại có cảm giác như thể đã xa cách cả một đời. Tiêu Dần vẫn tràn đầy khí phách, ngạo nghễ và ngang tàng như trước. Có lẽ chỉ có nàng là đã thay đổi.
“Tiêu gia chủ!” Nàng vẫn cụp mắt, cung kính và phục tùng như trước.
Tiêu Dần nhíu mày, bây giờ đến lượt hắn không nhận ra cảm xúc trong giọng nói của nàng. Hắn xoay người lại, đập vào mắt là hình ảnh người phụ nữ trong bộ y phục màu xanh với chiếc bụng có vẻ đã to hơn mấy ngày trước.
“Nàng chống đỡ được lâu hơn ta tưởng đấy.”
“Chẳng qua là kiến càng lay cây mà thôi.” Hạ Thanh Mân không biết lấy đâu ra dũng khí, thẳng thừng đáp trả.
Tiêu Dần không hề tức giận, vẫn bình tĩnh nói: “Nàng nên biết rằng chỉ cần là thứ ta muốn thì chắc chắn sẽ có được.” Lời này giống như một câu nói chỉ rõ hiện thực.
“Ta không biết bây giờ Tiêu gia chủ muốn gì, nhưng luôn có một số thứ, cho dù Tiêu gia chủ tha thiết mong cầu cũng sẽ không có được đâu.” Hạ Thanh Mân nói một cách ràng rọt. Mặc dù lời lẽ rất sắc bén, nhưng hai chân nàng vẫn không kìm được mà khẽ run lên, thầm mắng mình đã rời khỏi hắn lâu như vậy mà vẫn yếu đuối vô dụng.
“Giờ nàng giỏi gớm nhỉ!” Tiêu Dần đương nhiên hiểu được ý của nàng, hắn hiểu cái gọi là “tha thiết mong cầu cũng sẽ không có được” là gì.
Không ngờ giờ đây nàng lại dám dõng dạc đốp chát lại hắn, nhưng liếc thấy tà váy của nàng đang khẽ lay động, hắn vẫn không nhịn được cười. Nàng vẫn sợ hắn như trước.
“Nói đi, rất ít người có thể đùa bỡn ta, nàng là một trong số ít đó đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


