“Mấy giờ rồi?” Lăng Nguyệt quay đầu nhìn ra ngoài trời, phát hiện trời đã tối, giơ tay lên mới nhận ra đồng hồ trên cổ tay cũng bị tháo ra rồi.
“7 giờ ạ.” Chu Mỹ Tây nhìn áo sơ mi nhăn nhúm trên người anh cùng mái tóc bù xù, cảm thấy chắc anh cần thêm chút thời gian, liền săn sóc nói: “Nếu không tôi xuống trước chờ anh nhé?”
“Không cần, cô cứ chờ ở đây là được.” Lăng Nguyệt đã tỉnh táo hơn một chút, nghiêng người nhường cô vào nhà: “Tôi rửa mặt thay quần áo, sẽ nhanh thôi.”
Lăng Nguyệt xoay người vào phòng ngủ rửa mặt, Chu Mỹ Tây cũng đi vào phòng, tiện tay đóng cửa lại. Cô không đi sâu vào trong, vì thấy trên sofa trong phòng khách còn vắt chiếc áo khoác nỉ của Lăng Nguyệt, trên bàn trà cũng để laptop và ly cà phê, bên kia hiển nhiên là không gian riêng tư của anh, thế nên cô cũng rất biết ý, đứng ở chỗ ngăn cách giữa cửa ra vào và phòng khách chờ anh.
Tiếng nước ngừng rất nhanh, tiếp theo lại vang lên tiếng mặc quần áo, trong hoàn cảnh thế này, loại âm thanh ấy nghe có phần riêng tư quá mức. Chu Mỹ Tây lúc này mới nhận ra khoảng cách từ đây tới cửa phòng ngủ hơi gần, khiến cô có chút không tự nhiên, nhưng lúc cô muốn đổi chỗ đứng thì đã không kịp nữa rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


