Cô từng đến thành phố này chơi một tuần vào kỳ nghỉ đông, tự nhận đã thử hết các quán ăn nổi tiếng ở đây, vậy mà lại không biết chỗ này.
“Cũng ít tới thôi.” Lăng Nguyệt đáp, “Nhưng tôi có một bạn học cấp ba là người địa phương, làm trong ngành ẩm thực, nhà hàng này đứng tên cậu ta.”
Chu Mỹ Tây nghe vậy liền hiểu. Theo đề tài đó, Lăng Nguyệt lại giới thiệu thêm mấy nhà hàng khác cho cô, có một chỗ cô từng ăn qua, nhưng cảm thấy vẫn không ngon bằng bữa nay.
May mà trước đây từng đến đây chơi, đề tài trò chuyện giữa họ không kết thúc nhanh, trên đường về vẫn tiếp tục nói chuyện, bầu không khí rất hòa hợp, không còn yên lặng như lúc mới tới.
Về đến khách sạn, họ chia tay nhau ở thang máy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


