Hắn nghiêng người nhìn nàng, vừa hay bắt gặp ánh mắt nàng nhìn sang.
“Sao nàng chưa ngủ?”
“Sao chàng chưa ngủ?”
Hai người gần như đồng thanh lên tiếng.
Cố Vãn Nguyệt giơ kim chỉ trong tay cho hắn xem.
“Ta đang dùng vải vụn khâu mấy chiếc túi thơm nhỏ, bên trong bỏ ít thảo dược để xua côn trùng.”
Đường lưu đày phải dãi nắng dầm sương, ngủ ngoài trời là chuyện khó tránh khỏi. Rắn rết, chuột bọ, côn trùng độc chắc chắn cũng không thiếu.
Con bọ cạp độc ban tối chẳng phải là ví dụ rõ ràng nhất sao?
Mang theo túi thơm có tác dụng xua côn trùng, ít nhất cũng có thể giảm khả năng bị những thứ ấy cắn phải.
“Để ta giúp nàng khâu.”
Cố Vãn Nguyệt lập tức ngẩng đầu, cười như không cười nhìn hắn.
“Chàng không thấy mất mặt à?”
Nàng thầm nghĩ, nếu tên này dám lộ ra dù chỉ một chút ghét bỏ, nàng lập tức ôm đống vải quay người bỏ đi.
Tô Cảnh Hành lại trả lời vô cùng thản nhiên:
“Có gì mà mất mặt?”
Hắn nhìn đôi chân không thể cử động của mình rồi nói tiếp:
“Hiện giờ ta nằm trên xe, chẳng giúp được mọi người bao nhiêu. Nếu ngay cả chuyện chỉ cần động mấy ngón tay thế này cũng còn ghét bỏ, vậy mới thật sự mất mặt.”
Ừm.
Câu trả lời này rất đàn ông!
Gặp khó khăn không đáng sợ.
Đáng sợ là có những nam nhân vừa gặp nạn đã nằm im làm đại gia, bản thân chẳng chịu động tay còn hết chê cái này đến ghét cái kia.
Loại đó mới thật sự khiến người ta phát sợ.
Cố Vãn Nguyệt vui vẻ ném kim chỉ cho hắn.
Tô Cảnh Hành nhận lấy, cúi đầu nghiêm túc xỏ kim luồn chỉ.
Bàn tay hắn lớn, cầm cây kim nhỏ trông có phần vụng về, động tác cũng chẳng thành thạo, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ nghiêm túc.
Ánh trăng dịu dàng phủ xuống gương mặt hắn, khiến đường nét vốn đã tuấn mỹ càng thêm nổi bật.
Cố Vãn Nguyệt nhìn đến ngẩn người.
Một lúc sau, nàng thật lòng cảm thán:
“Tướng công, chàng soái quá!”
Tai Tô Cảnh Hành lập tức hơi đỏ lên.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn bị một nữ nhân nhìn chằm chằm đến mức nảy sinh ý muốn né tránh.
Đúng lúc ấy, Cố Vãn Nguyệt bỗng nheo mắt.
Vẻ mê trai trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác.
Theo ánh mắt nàng nhìn sang, trong bóng đêm có một thân ảnh đang lén lút tiến về phía Dương thị.
Tô Cảnh Hành cũng nhìn thấy.
“Là Tô Hoa Lâm.”
Giọng hắn lạnh xuống.
Trước khi nghỉ ngơi, Cố Vãn Nguyệt cảm thấy mùi bánh bao thịt quá thơm, để bên cạnh mình dễ thu hút sự chú ý nên đã cất số bánh còn lại vào bọc hành lý của Dương thị.
Mà nhìn dáng vẻ lén lút của Tô Hoa Lâm lúc này, rõ ràng ông ta đang nhắm tới số bánh bao ấy.
Ánh mắt Tô Cảnh Hành lạnh hẳn.
Hắn tiện tay nhặt một viên đá nhỏ bên cạnh, đang định ra tay thì bị Cố Vãn Nguyệt ngăn lại.
“Khoan đã.”
Nàng nháy mắt với hắn, ý bảo cứ yên tâm xem tiếp.
Tô Cảnh Hành hơi khựng lại.
Ý nàng là gì?
Chẳng lẽ nàng đã sớm đoán được Tô Hoa Lâm sẽ tới trộm đồ?
Hắn không lên tiếng nữa, trong lòng lại bất giác nảy sinh chút tò mò.
Hắn muốn xem thử Cố Vãn Nguyệt đã chuẩn bị cách gì để khiến Tô Hoa Lâm không thể đắc thủ.
Chỉ thấy Tô Hoa Lâm khom lưng, rón rén đi tới bên cạnh Dương thị, trước khi ra tay còn cẩn thận đảo mắt nhìn quanh.
Bốn phía vô cùng yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên vài tiếng ngáy.
Thấy không ai tỉnh, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm rồi từ từ đưa tay vào bọc hành lý của Dương thị.
Vừa sờ được thứ bên trong, trên mặt ông ta lập tức hiện rõ vẻ mừng rỡ.
Tiền thị đang nằm cách đó không xa cũng chưa ngủ, liên tục nháy mắt ra hiệu, giục ông ta lấy được bánh rồi thì mau chóng quay về.
Nào ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tô Hoa Lâm đột nhiên phát ra một tiếng hét thê thảm chẳng khác gì heo bị chọc tiết.
“Á á á! Đau chết ta rồi!”
Giữa màn đêm yên tĩnh, tiếng hét ấy chẳng khác gì sấm nổ bên tai, lập tức đánh thức tất cả mọi người.
Đám nha dịch đang nghỉ ngơi cũng nhanh chóng chạy tới.
Mọi người vừa nhìn rõ tình hình trước mắt đều sửng sốt.
Một bàn tay của Tô Hoa Lâm vậy mà đang bị bẫy lợn rừng kẹp chặt!
Những chiếc răng sắt sắc nhọn cắm sâu vào da thịt, máu tươi không ngừng chảy xuống.
Mà trong bàn tay bị kẹp của ông ta vẫn còn nắm chặt một chiếc bánh bao thịt mà Trương Nhị đã tặng cho Cố Vãn Nguyệt ban tối.
“Đây chẳng phải là đi trộm đồ rồi bị bẫy kẹp trúng sao?”
“Quá vô liêm sỉ! Thừa lúc người ta ngủ mà lén đi trộm thức ăn!”
“Đúng đấy, mau kiểm tra đồ của mình đi, không biết hắn đã trộm của ai khác chưa!”
Mọi người sau khi hiểu ra chuyện gì liền thi nhau mắng chửi.
Không ít người còn vội mở bọc hành lý của mình ra kiểm tra, chỉ sợ đồ đạc cũng đã bị kẻ trộm lấy mất.
Người của mấy phòng Tô gia nghe tiếng động cũng lần lượt chạy tới.
Vừa nhìn thấy bàn tay đầy máu của Tô Hoa Lâm, Tiền thị suýt nữa ngất xỉu.
Còn Tô Hoa Lâm thì đau đến mức mặt mày méo mó, không ngừng gào lên:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau cứu ta! Mau cứu ta ra! Ngón tay ta sắp bị kẹp đứt rồi!”
Người nhị phòng vội vàng xúm lại.
Nhưng bọn họ từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, nào có ai biết cách mở loại bẫy lợn rừng này?
Tiền thị luống cuống đưa tay thử kéo, chẳng những không mở được bẫy mà còn bất cẩn để cạnh sắt cứa rách tay.
Bà ta đau đến hít mạnh một hơi, lập tức rụt tay lại, nói gì cũng không chịu giúp thêm nữa.
Tô Hoa Lâm thấy vậy tức đến rơi cả nước mắt.
“Con mụ thối tha này! Người ta còn nói một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, ta thấy đúng là đại nạn tới đầu thì ai lo thân nấy!”
Ông ta thật sự lạnh lòng!
Tiền thị bị mắng cũng không dám tiếp tục động vào cái bẫy, chỉ có thể quay sang trút hết cơn giận lên Cố Vãn Nguyệt.
“Cố Vãn Nguyệt! Lòng dạ ngươi sao có thể độc ác đến thế? Đây chính là đại bá của ngươi, vậy mà ngươi lại dùng bẫy lợn rừng ám toán ông ấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
