“Tránh ra hết đi, ta có thể cứu hắn.”
Cố Vãn Nguyệt vốn vẫn đang tìm cơ hội tạo quan hệ với đám nha dịch.
Tôn Vũ trúng độc, cơ hội của nàng tới rồi!
“Ngươi?”
Mấy nha dịch đồng loạt quay sang nhìn nàng.
Trước mặt bọn họ chỉ là một tiểu nương tử trẻ tuổi, nhìn ngang nhìn dọc cũng chẳng giống người biết y thuật.
Nhưng trước mắt cầu y không cửa, bọn họ cũng chỉ có thể còn nước còn tát.
Mấy người lập tức tránh sang hai bên.
Một nha dịch mặt sẹo vẫn không yên tâm, trầm giọng cảnh cáo:
“Chữa cho lão đại chúng ta tử tế. Nếu dám giở trò, cẩn thận cái mạng của ngươi!”
Cố Vãn Nguyệt vừa nghe đã lập tức quay người.
“Ha ha, ngươi dọa ta à? Vậy ta không chữa nữa.”
“Này, ngươi...”
Trương Nhị không ngờ nàng nói trở mặt là trở mặt, nói đi là đi, nhất thời đứng ngây ra.
Thấy Cố Vãn Nguyệt thật sự muốn rời khỏi, hắn vội vàng đuổi theo ngăn nàng lại.
Tô Cảnh Hành nằm trên xe ba gác lập tức nhíu mày, ánh mắt luôn dõi theo động tĩnh bên này.
Chỉ cần Trương Nhị dám làm khó Cố Vãn Nguyệt, hắn sẽ lập tức ra tay.
May mà Trương Nhị chỉ mạnh miệng.
Sau khi cản được Cố Vãn Nguyệt, người đàn ông cao lớn ấy nghẹn đến đỏ bừng cả mặt, cuối cùng vẫn cúi đầu nhận sai:
“Ta sai rồi. Ta không nên cảnh cáo ngươi. Cầu xin ngươi cứu lão đại chúng ta.”
Cố Vãn Nguyệt hơi bất ngờ.
Trương Nhị nhìn hung thần ác sát như vậy, không ngờ lại là một người trọng tình trọng nghĩa.
Nếu vừa rồi hắn dám động thủ, nàng tự có cả trăm cách xử lý hắn.
Nhưng hắn không làm vậy, ngược lại còn lập tức cúi đầu xin lỗi.
Cố Vãn Nguyệt cong môi, cố ý trêu:
“Được thôi. Ta đại nhân không chấp tiểu nhân, đành tốt bụng cứu lão đại nhà ngươi vậy.”
Trương Nhị: “...”
Cố Vãn Nguyệt không lập tức kiểm tra Tôn Vũ.
Nàng dùng một mảnh vải bọc xác con bọ cạp đã chết lại, cẩn thận quan sát một lượt.
Sau khi xác định được chủng loại và độc tính của nó, nàng mới bước tới trước mặt Tôn Vũ.
Độc phát tác rất nhanh.
Lúc này thần trí Tôn Vũ đã bắt đầu mơ hồ, hai mắt gần như trợn trắng.
Cố Vãn Nguyệt vạch mí mắt hắn kiểm tra, sau đó nâng cánh tay bị cắn lên, quan sát kỹ vết thương.
Xác định biểu hiện trúng độc phù hợp với độc tính của con bọ cạp vừa rồi, nàng mới dùng ý thức tìm kiếm loại huyết thanh tương ứng trong Tòa nhà y dược của không gian.
Những người xung quanh thấy nàng đứng yên hồi lâu thì bắt đầu sốt ruột.
“Này, rốt cuộc ngươi có biết chữa bệnh không vậy? Không biết thì đừng làm lỡ việc cứu lão đại chúng ta!”
“Đúng đấy, lão đại sắp hôn mê rồi, ngươi còn đứng đó làm gì?”
“Biết y thuật cái gì chứ? Lão tử thấy ả chỉ đang giả vờ!”
Một gã đàn ông mặt nhọn, má hóp chợt lóe mắt, rút roi quất thẳng về phía Cố Vãn Nguyệt.
Trương Nhị lập tức đưa tay giữ lấy roi.
“Lão Lý, để nàng thử xem đã.”
Không hiểu vì sao, hắn lại cảm thấy Cố Vãn Nguyệt thật sự có thể cứu được Tôn Vũ.
“Ả còn trẻ như vậy, lại chỉ là một tiểu nương tử, sao có thể biết y thuật được?”
Lão Lý vẫn không chịu bỏ qua.
Lúc này, Cố Vãn Nguyệt đã tìm được loại huyết thanh phù hợp trong Tòa nhà y dược.
Nghe hắn ta nói vậy, nàng lập tức liếc sang, không chút khách sáo hỏi:
“Ngươi sốt ruột ngăn ta cứu người như vậy, chẳng lẽ không muốn lão đại nhà ngươi tỉnh lại?”
“Ngươi... ngươi nói bậy! Ta không có!”
Dường như bị chọc trúng tâm sự, Lão Lý lập tức thẹn quá hóa giận.
Tuổi hắn ta lớn hơn Tôn Vũ, tư lịch cũng lâu hơn. Theo lẽ thường, nhiệm vụ áp giải lần này đáng lẽ phải do hắn ta dẫn đầu, nhưng cấp trên lại giao vị trí ấy cho Tôn Vũ.
Cố Vãn Nguyệt chỉ nhìn hắn ta đầy ẩn ý, chẳng buồn tranh cãi thêm.
Nàng lấy từ ba lô ra một ống tiêm đã chứa sẵn huyết thanh.
Sau đó không chút do dự tiêm vào cánh tay Tôn Vũ.
Tiêm bắp.
Đây là phương pháp giải độc có hiệu quả nhanh nhất trong tình huống hiện tại.
Trương Nhị chưa từng nhìn thấy thứ này bao giờ, tò mò nhìn chằm chằm vào ống tiêm trong tay Cố Vãn Nguyệt.
“Đây là thứ gì vậy? Chỉ cần dùng thứ này đâm lão đại một cái là có thể giải độc sao?”
Cố Vãn Nguyệt không trả lời, toàn bộ sự chú ý đều đặt trên người Tôn Vũ, cẩn thận quan sát phản ứng của hắn.
Vài giây sau, huyết thanh đã được tiêm xong.
Nàng tiện tay ném ống tiêm vào ba lô, chắc chắn nói:
“Nửa canh giờ nữa hắn sẽ tỉnh.”
Còn ống tiêm là thứ gì, nàng không định giải thích.
Dù sao những người này chưa từng nhìn thấy, có nói cũng chưa chắc hiểu. Chỉ cần có thể giải độc cứu người là được.
Đúng lúc ấy, Tôn Vũ khẽ rên lên một tiếng.
Mấy nha dịch lập tức vây quanh.
Vì hắn vẫn cần thêm chút thời gian mới có thể tỉnh hẳn, đoàn áp giải cũng đành nghỉ ngơi tại chỗ, chờ Tôn Vũ ổn định rồi mới tiếp tục lên đường.
Cố Vãn Nguyệt quay về bên cạnh Tô Cảnh Hành.
Người Tô gia đều tò mò nhìn nàng, nhưng vì hai bên vừa đoạn thân nên chẳng ai tiện tiến tới hỏi.
Cuối cùng, Tô Cẩm Nhi vẫn là người không nhịn được trước.
“Sao chổi, ngươi vậy mà còn biết y thuật? Sao ta chưa từng biết?”
Cố Vãn Nguyệt thản nhiên đáp:
“Đầu óc ngươi không tốt, đương nhiên không biết.”
“Ngươi!”
Tô Cẩm Nhi tức đến phồng má.
Nhưng nhớ tới mục đích của mình, nàng ta vẫn cố nhịn cơn giận, tiếp tục hỏi:
“Nếu ngươi biết y thuật, vậy có phải ngươi cũng chữa được thương thế của đại ca không?”
Dù ngoài miệng ngang ngược thế nào, nàng ta vẫn thật lòng lo lắng cho Tô Cảnh Hành.
Nếu Cố Vãn Nguyệt thật sự có thể chữa khỏi cho đại ca, sau này... nàng ta sẽ cố gắng bớt cãi nhau với nàng một chút.
“Cố Vãn Nguyệt, ngươi cũng thích thể hiện quá rồi đấy! Nếu nha dịch kia xảy ra chuyện gì, chẳng phải chúng ta cũng sẽ bị ngươi liên lụy sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)