“Muội... muội không có!”
Tô Cẩm Nhi có tật giật mình, vội vàng đưa tay lau mạnh khóe miệng, ánh mắt theo bản năng liếc về phía Tô Cảnh Hành.
Ngay sau đó, nàng ta lại nghe thấy tiếng cười của Cố Vãn Nguyệt.
“Ha ha ha!”
Tô Cẩm Nhi lập tức hiểu ra.
“Ngươi trêu ta?”
Nàng ta tức đến đỏ bừng cả mặt, nghiến răng nghiến lợi:
“Sao chổi, cứ chờ đấy! Ngươi chẳng còn được sống yên ổn mấy ngày nữa đâu!”
Thi Thi tỷ đã đồng ý với nàng ta rằng có cơ hội sẽ khuyên tổ mẫu và đại ca làm hòa.
Đến lúc ấy, mọi người vẫn có thể trở lại thành một đại gia đình hòa thuận như trước.
“Sau này muội ấy còn như vậy, nàng cứ trực tiếp dạy dỗ là được.”
Sắc mặt Tô Cảnh Hành trầm xuống.
Tô Cẩm Nhi quả thật đã bị người trong nhà chiều hư.
Cố Vãn Nguyệt cong môi cười:
“Tướng công cứ yên tâm, ta không phải người biết nhẫn nhục chịu đựng. Nếu muội ấy thật sự chọc ta phiền, ta tự khắc sẽ dạy dỗ. Chỉ cần đến lúc đó ngươi đừng xót là được.”
“Ừm.”
Tai Tô Cảnh Hành bất giác hơi đỏ lên.
Hai chữ “tướng công” từ miệng nàng thốt ra...
Quả thật có chút giống hồ ly tinh.
“Nàng là đại tẩu của muội ấy, dạy dỗ muội ấy vốn là chuyện nên làm.”
“Lại đây một chút, ta rắc thêm thuốc bột lên vết thương cho ngươi.”
“Ừm.”
Từ sau khi Tô Cảnh Hành đứng ra bảo vệ Cố Vãn Nguyệt, khoảng cách giữa hai người dường như cũng vô thức được kéo gần thêm một chút.
Từ lúc bị xét nhà cho đến khi đoạn thân, dọc đường hắn đã liên tiếp chịu đủ đả kích.
Nhưng Tô Cảnh Hành vốn không phải loại người gặp chút biến cố đã gục ngã không dậy nổi.
Ngày tháng về sau, rồi sẽ dần tốt lên.
Sau khi Cố Vãn Nguyệt xử lý lại vết thương cho hắn, bên phía nha dịch cũng vừa ăn tối xong.
“Đứng lên! Tất cả đứng lên! Tiếp tục lên đường!”
Lưu đày không phải đi du sơn ngoạn thủy.
Đám nha dịch đều mang nhiệm vụ trên người, phải đưa phạm nhân đến nơi lưu đày trong thời hạn quy định. Nếu chậm trễ hành trình, chính bọn họ cũng phải chịu phạt.
Bởi vậy, chỉ cần trời chưa tối hẳn thì đoàn người vẫn phải tiếp tục lên đường.
Sau cả một buổi chiều đi bộ, lòng bàn chân mọi người từ lâu đã nổi đầy bọng nước. Mỗi bước giẫm xuống đều đau như kim châm, hai chân nặng trĩu như đeo chì, chỉ có thể khó nhọc nhích từng bước về phía trước.
Không ai còn dám lên tiếng oán trách.
Thủ đoạn của đám nha dịch, bọn họ đã được lĩnh giáo từ trước.
Mà đây mới chỉ là ngày đầu tiên.
Những ngày tháng khổ sở thật sự vẫn còn ở phía sau.
Đường xa dằng dặc, dãi nắng dầm sương, bụng đói cồn cào.
So với cả đoàn lưu đày đang khổ không kể xiết, Cố Vãn Nguyệt lại chẳng cảm thấy mệt mỏi bao nhiêu. Dọc đường nàng vẫn ung dung như đang đi ngắm cảnh.
Dù sao nàng mang theo dị năng không gian, ngay cả thuấn di còn làm được, chút đường bộ này thì đáng là bao?
“Sao chổi này bị làm sao vậy? Chúng ta sắp mệt chết rồi, sao ả đi bộ vẫn nhẹ nhàng như không thế?”
Lưu thị vừa thở hồng hộc vừa nhìn Cố Vãn Nguyệt đang ung dung đi phía trước, càng nhìn càng thấy chướng mắt.
Lý Thi Thi cố nhịn cơn đau dưới chân, cười lạnh:
“Sao chổi thì đương nhiên không giống người bình thường rồi.”
Cố Vãn Nguyệt chẳng buồn để tâm đến những lời ấy.
Lúc này nàng đang suy nghĩ xem phải làm thế nào để tạo quan hệ tốt với đám nha dịch.
Qua một ngày quan sát, nàng cảm thấy Tôn Vũ, người dẫn đầu đội áp giải, tính tình cũng không đến nỗi nào. Nếu có thể khiến hắn nợ mình một ân tình, quãng đường lưu đày sau này chắc chắn sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Đúng lúc ấy, phía trước đoàn người đột nhiên vang lên một tiếng hét thất thanh.
“Á! Có bọ cạp độc!”
“Cái gì? Bọ cạp độc ở đâu? Đừng cắn ta! A a a!”
Nghe nói có bọ cạp độc, mọi người lập tức hoảng sợ lùi về phía sau.
Bị loại bọ cạp này cắn rất có thể sẽ mất mạng, mà lúc này sắc trời đã tối, xung quanh lại chẳng nhìn rõ được bao nhiêu, khiến cảnh tượng càng thêm hỗn loạn.
Bỗng một nha dịch hoảng hốt hét lớn:
“Lão đại! Bọ cạp độc ở trên người ngài!”
Đám người quanh Tôn Vũ lập tức tản ra như thủy triều, đồng loạt nhìn về phía hắn.
Chỉ thấy trên cánh tay Tôn Vũ đang bám một con bọ cạp màu nâu đen. Chiếc đuôi cong vút lên cao, mũi kim độc sắc nhọn khiến người ta nhìn thôi đã thấy da đầu tê dại.
Sắc mặt Tôn Vũ trắng bệch, trên mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
Mấy nha dịch vội cầm gậy, đứng cách xa định hất con bọ cạp xuống.
Nào ngờ vừa chạm tới, con bọ cạp đột nhiên bật lên, lao thẳng về phía đám đông.
“Á!”
Tiếng la hét lập tức vang lên khắp nơi.
Ngay khoảnh khắc ấy, một viên đá nhỏ từ đầu ngón tay Tô Cảnh Hành bắn ra, chính xác đánh trúng con bọ cạp.
Nó rơi xuống đất, giãy giụa hai cái.
Tôn Vũ lập tức nắm lấy cơ hội rút đại đao, một nhát chém con bọ cạp thành hai đoạn.
Thấy nó đã chết, mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, Tôn Vũ bỗng “bịch” một tiếng ngã xuống đất. Tứ chi hắn dần tê cứng, mồ hôi lạnh túa ra đầy người.
“Lão đại, ngài sao vậy?”
Mấy nha dịch lập tức vây tới.
“Không xong rồi! Lão đại bị bọ cạp độc cắn!”
“Bây giờ phải làm sao đây?”
Xung quanh toàn là đồng không mông quạnh, trong phạm vi mấy dặm chẳng thấy lấy một thị trấn, càng đừng nói tới đại phu.
Nhìn màu sắc của con bọ cạp vừa rồi, lại nhìn phản ứng của Tôn Vũ lúc này, ai cũng biết độc tính chắc chắn không nhẹ.
Chẳng lẽ chỉ có thể trơ mắt nhìn lão đại chờ chết?
Tôn Vũ cúi nhìn vết thương trên cánh tay, trong lòng dâng lên một nỗi bi thương.
Không ngờ hắn lại xui xẻo đến mức bị một con bọ cạp độc cắn chết.
Trong nhà còn có lão mẫu cần phụng dưỡng, hắn thậm chí còn chưa cưới vợ.
Đúng lúc ấy, một giọng nói bất ngờ vang lên trên đầu mọi người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)