Dù tư thế có sai, nhưng nàng đã hành lễ hai lần, chắc hắn cũng có thể hiểu được thành ý của nàng chứ?
A Xuân rất tự biết thân phận, biết Thẩm Duy Trinh ghét người “muội muội” này, tuyệt đối không muốn đứng đó làm một khúc gỗ chướng mắt.
Chỉ là chẳng hiểu vì sao, Thẩm Duy Trinh vẫn luôn nhìn theo bóng lưng nàng.
Có lẽ hắn ghét nàng đến mức chỉ hận không thể khiến nàng biến mất.
A Xuân rất thức thời, nhanh chóng rời đi.
Lúc đến Mục Hòa đường thỉnh an lão tổ tông, nàng vẫn đến muộn.
Khi A Xuân bước qua ngưỡng cửa Mục Hòa đường, các tỷ muội đều đã có mặt đầy đủ, đang ngồi trò chuyện.
Lão tổ tông tính tình khoan dung, không để bụng những chuyện vụn vặt này. Huống hồ hiện giờ trong lòng bà đều là chuyện hôn sự của Thẩm Duy Trinh.
A Xuân yên lặng ngồi xuống, nghe được một hồi mới hiểu.
Hóa ra vừa rồi Thẩm Duy Trinh ở bên hồ sen là để gặp mặt cô nương xem mắt.
Thẩm Duy Trinh đã mãn tang, Lý phu nhân lo lắng chuyện chung thân của con trai, để mắt đến Mạnh tiểu thư. Hôm nay bà mời nàng ấy vào phủ làm khách, chính là muốn để Thẩm Duy Trinh và nàng ấy gặp mặt nhau.
“Mạnh tiểu thư là Tam cô nương của phủ Xương Ninh Hầu, thông minh hiền thục.” Người lên tiếng là Tam tỷ Thẩm Tông Thục, trưởng nữ của nhị phòng, tính tình hiền hòa nhất. Nàng mỉm cười nói với lão tổ tông: “Năm ngoái diễn tập ở Kim Minh Trì, người từng gặp nàng ấy rồi.”
“Là nàng ấy sao?”
Lão tổ tông hơi nhớ lại, sau đó hỏi tiểu tư truyền lời:
“Duy Trinh nói thế nào?”
“Bẩm lão tổ tông.” Tiểu tư đáp, “Đại gia nói hôm nay Mạnh tiểu thư mặc một thân màu thiên thủy bích, sáng trong như trăng soi rừng, tựa như tiên nữ giáng trần.”
Lão tổ tông bật cười.
Thế này chính là Thẩm Duy Trinh đã đồng ý.
Một chuyện đại sự cuối cùng cũng có manh mối, tâm tình lão tổ tông thoải mái hẳn lên. Bà dặn Lý phu nhân:
“Ta nhớ tháng Ba có người đưa đến mấy xấp Hàng La màu thiên thủy bích. Duy Trinh nói màu này hợp với Mạnh tiểu thư, lát nữa cứ mang hết đến phủ Xương Ninh Hầu đi.”
Lý phu nhân nói:
“Lúc đó có sáu xấp. Hôm qua A Xuân vào kinh, người nói muốn may cho A Xuân vài bộ y phục, nên ta sai người lấy hai xấp, gấp rút may y phục mới cho nàng ấy.”
Quả thực là may gấp, phải thức đêm làm. Hiện giờ A Xuân đang mặc chính bộ y phục ấy.
Bị nhắc đến bất ngờ, A Xuân đỏ bừng mặt, đứng dậy hành lễ với lão tổ tông và Lý phu nhân:
“Đã làm phiền lão tổ tông, cữu mẫu phải bận tâm.”
Lý phu nhân không nhìn nàng, cũng chẳng mỉm cười.
Lão tổ tông nhìn kỹ rồi dịu dàng nói:
“A Xuân mặc màu này cũng đẹp. Giữ lại hai xấp cho A Xuân đi. Số còn lại, tìm thêm bốn xấp vải khác, cùng mang đến cho Mạnh tiểu thư.”
Lý phu nhân vâng lời.
A Xuân biết lão tổ tông muốn thương nàng, nhưng không ngờ bà lại thương nàng đến mức này.
Đến khi nàng trở về Tàng Xuân Ổ, thứ được đưa tới không chỉ có hai xấp Hàng La màu thiên thủy bích, mà còn hơn mười xấp vải khác, lăng, la, the, lụa, sa, sa mỏng, đủ cả. Một số trâm hoa, trâm cài và vòng xuyến được đặt trong những chiếc hộp gỗ đàn hương, do Triệu ma ma hầu hạ bên cạnh lão tổ tông dẫn theo hơn mười nha hoàn mang tới.
Triệu ma ma cười tủm tỉm, giọng nói chậm rãi dịu dàng, nhưng làm việc lại vô cùng dứt khoát.
Nha hoàn bỏ mặc A Xuân giữa trưa đã phạm lỗi, bị đuổi khỏi Tàng Xuân Ổ. Lão tổ tông lại sai đưa một nha hoàn khác đến, tên là Thu Sương.
Triệu ma ma nói rất ý nhị:
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
