A Xuân lại lạc đường.
Chuyện này không thể trách nàng, Thẩm phủ thật sự quá rộng lớn.
Dù ở kinh thành nơi tấc đất tấc vàng, Thẩm gia nhờ tổ tiên để lại phúc ấm, đến nay vẫn có đình đài lầu các, sân viện nối liền, nhà cao cửa rộng.
Nàng sinh ra ở Nam Ngô Châu xa xôi, đến năm mười sáu tuổi mới lần đầu tiên vào kinh.
Cha ruột qua đời trước khi nàng chào đời. Mẫu thân nàng, Thẩm Vân Nga, tính tình nhút nhát lại mắc bệnh ho, khó lòng tự mình nuôi sống hai mẹ con. May nhờ có vị biểu cữu họ xa là Thẩm Sĩ Nho giúp đỡ, hai mẹ con mới có thể sống yên ổn.
Ba năm trước, Thẩm Sĩ Nho đột ngột qua đời. Khoản trợ cấp cũng theo đó mà dứt. A Xuân bắt đầu đến tửu quán làm thuê, kiếm tiền chữa bệnh cho mẫu thân.
Chuyện ấy truyền đến tai mẫu thân của Thẩm Sĩ Nho cũng chính là vị lão tổ tông vẫn còn tại thế. Bà cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của A Xuân, bèn sai người đón hai mẹ con vào kinh, sắp xếp ở trong phủ.
Đây là ngày thứ hai A Xuân vào Thẩm phủ.
Hôm nay nàng đi dạo trong hoa viên, nha hoàn đột nhiên bị Ngũ tiểu thư gọi đi làm việc. A Xuân không biết đường, cũng chẳng hiểu quy củ Hầu phủ, đành ngồi trên ghế đá chờ. Đợi mãi không thấy người quay lại, lại sợ làm lỡ giờ thỉnh an lão tổ tông, nàng chỉ có thể dựa theo trí nhớ đi về phía Mục Hòa đường.
Lan can chạm trổ, đình thủy tạ hoa lệ, đường đi quanh co uốn lượn, nàng lại vòng trở về chỗ cũ.
Mặt trời đang gay gắt, A Xuân nóng đến đỏ bừng cả mặt, lấy khăn tay trong tay áo ra lau mồ hôi.
Đang lau, A Xuân chợt cảm nhận được có người đang nhìn mình. Nàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy bên kia hồ sen, trong đình hành lang có một vị công tử đang đứng.
Đúng độ giữa hè, cả hồ ngập tràn hoa sen hồng phấn. Gió thoảng qua, hương thơm thanh khiết lan tỏa bốn phía. Lá sen cuộn lên rồi rũ xuống, sắc xanh đậm nhạt đan xen. Người nọ khoác áo bạc trắng, đầu đội kim quan, thân hình cao ráo như ngọc, đường nét mày mắt sâu sắc, dung mạo tuấn tú phóng khoáng.
Mi mắt khẽ giật, trong đầu A Xuân chợt nảy ra một ý nghĩ: Nhất định là trưởng huynh Thẩm Duy Trinh.
Nàng có một cảm giác thân cận tự nhiên với người này.
Trước đó, hai người chưa từng gặp mặt.
Hôm qua dùng cơm ở chỗ lão tổ tông, A Xuân chỉ gặp những tỷ muội, huynh đệ khác, duy nhất không thấy Thẩm Duy Trinh.
Hắn sai một tiểu tư đến, nói gần đây mình bị cảm lạnh, e rằng sẽ lây bệnh cho muội muội, nên không tiện gặp mặt.
Thật ra A Xuân hiểu, vị huynh trưởng này không thích nàng.
Nàng biết rõ thân thế của mình. Trên danh nghĩa nàng là họ hàng xa; nhưng thực tế thì sao? Lão tổ tông thương xót nàng, ăn mặc chi dùng đều cùng một quy cách với các tiểu thư khác trong phủ, nhưng A Xuân tuyệt đối không dám xem mình là cô nương Thẩm gia.
Còn Thẩm Duy Trinh thì khác.
Hắn là trưởng tử, sẽ kế thừa tước vị. Con người chính trực, năm mười chín tuổi đã đỗ Giải nguyên; nếu không phải phải để tang phụ thân, e rằng hắn đã sớm bước chân vào triều đình, tiền đồ rộng mở. Hắn là người xuất sắc nhất Thẩm gia.
Bên hồ nước, hoa sen nở rộ, A Xuân thấp thỏm hành lễ với Thẩm Duy Trinh.
Muốn gọi hắn là ca ca, lại sợ hắn ghét; càng không thể giống hạ nhân mà gọi hắn là “Đại gia”...
Khăn tay sắp bị nàng vò nát, A Xuân cuối cùng cũng khó khăn thốt ra một tiếng:
“Thẩm công tử.”
Tay chân luống cuống, trong lòng thấp thỏm không yên, chẳng biết tư thế hành lễ có đúng không, cách xưng hô có thích hợp hay không.
Nàng mới lần đầu vào kinh, hoàn toàn không biết phải chung sống với vị huynh trưởng này thế nào.
Trong lúc hoảng loạn nhìn sang, A Xuân phát hiện Thẩm Duy Trinh không đáp lễ, cũng chẳng biết hắn có nghe thấy tiếng gọi của nàng hay không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
