Hôm này lại chụp thêm một bộ ảnh nữa rồi về lại phòng làm việc, lại đúng lúc gặp Dương Thư đang thu dọn đồ đạc muốn đi.
Khương Ngâm kinh ngạc nhìn cô, dò xét trên dưới một lần: “Cậu đây là đang làm gì thế?”
Dương Thư nhìn sang, tinh thần có chút hoảng hốt, một lát sau mỉm cười nói: “Không có gì, quảng cáo trong tay tớ chụp xong rồi, gần đây hơi mệt, không phải sắp đến kỳ nghỉ lễ quốc khánh sao, tớ xin nghỉ sớm vài ngày, muốn đi đây đó một chút.”
Nói đến chỗ này, cô ấy lại có chút áy náy, mở miệng: “Tương lai cậu và Doãn Toại làm hôn lễ, tớ chắc chắn sẽ tham gia còn tiệc quốc khánh kia tớ không đi được.”
Khương Ngâm gật gật đầu: “Được thôi, vậy cậu tính đi đâu?”
“Còn chưa biết, cứ tùy tiện đi, giải sầu một chút.”
“Cùng anh trai tớ?”
“Không phải, chỉ mình tớ thôi.”
Cho đến khi Dương Thư rời đi, Khương Ngâm vẫn còn nhíu mi suy nghĩ gì đó.
Cô luôn cảm thấy hôm nay Dương Thư có chút kỳ quái.
Ngày đó dọn nhà, cô thấy được cảnh kia giữa anh trai cô và Dương Thư, thật ra cũng có chút kỳ quái.
Hai người bọn họ không quá giống quan hệ người yêu bình thường.
Nếu như là người yêu bình thường, không cần thiết giấu diếm cô, càng không cần ngày đó, Doãn Toại âm thầm nói cho anh trai cô biết Dương Thư sẽ đến đại học C.
Hoặc là, anh trai cô đang theo đuổi Dương Thư nhưng vẫn chưa theo đuổi được?
Cô còn đang suy nghĩ sâu xa, Giang Lăng bưng cốc cà phê đi tới, liếc nhìn ghế trống trước bàn làm việc Dương Thư một chút: “Đi rồi?”
Khương Ngâm ngây người giây lát, gật đầu.
Giang Lăng thở dài: “Thực ra con bé muốn từ chức, dường như dự định rời khỏi Trường Hoàn, chị khuyên con bé suy nghĩ tỉnh táo một chút, vừa vặn kỳ nghỉ quốc khánh cũng đến, muốn đi chỗ nào đều được, con bé lúc này mới xin nghỉ mấy ngày.”
Nói đến đây, Giang Lăng hỏi: “Hai người các em hằng ngày đều nhìn rất thân thiết, không biết con bé có chuyện gì sao?”
Khương Ngâm buông lỏng mi mắt, lặng im.
Gần đây, cô và Dương Thư đều có công việc, không thể liên lạc thường xuyên, nhưng ngẫu nhiên có thể phát hiện ra trạng thái của Dương Thư không tốt lắm.
Giống như hết thảy chuyện này bắt đầu từ khi cô không cẩn thận đánh vỡ mối quan hệ giữa anh trai cô và Dương Thư.
Cô còn nhớ rõ ngày đó, trong ánh mắt Dương Thư đầy trốn tránh, muốn nói lại thôi.
Khương Ngâm thử bấm điện thoại gọi Khương Bái, đối phương tắt máy.
Sao lúc này lại tắt máy, cô cảm thấy việc này không đơn giản.
Lúc tan tầm từ tòa nhà văn phòng đi ra, Khương Ngâm nhìn thấy Khương Bái đang đứng dưới gốc cây đồng, mặc áo jacket màu đen, khuôn mặt thanh lãnh, mang theo vài phần lăng lệ*.
*Lăng lệ: Đẹp đẽ nhưng pha thêm chút ít lạnh lùng
Giữa kẽ tay anh kẹp điếu thuốc, hút lấy một ngụm, phun khói thuốc vào không khí, nhìn qua cô.
Gần đây nhiều gió, thổi lên người có chút lạnh.
Khương Ngâm quấn chặt áo khoác trên người, đi đến trước mặt anh ấy.
Khương Bái dập tắt tàn thuốc: “Dương Thư đâu?”
Giọng nói anh ấy khàn khàn, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, tơ máu trải rộng trong hốc mắt, không che giấu được vẻ mệt mỏi.
Nghĩ đến trạng thái của Dương Thư, nhìn lại Khương Bái bây giờ, Khương Ngâm rất đau lòng: “Hai người các anh cãi nhau à?”
Khương Bái không trả lời, Khương Ngâm do dự, vẫn nói với anh chuyện Dương Thư xin nghỉ phép.
Khương Bái nghe xong, thân hình tựa hồ hơi cứng đờ, chớp mắt, lại lấy thuốc lá từ trong túi ra, nghĩ đến Khương Ngâm còn đang ở trước mặt, cuối cùng chậm rãi thả lại vào túi: “Đi lúc nào?”
“Buổi chiều em gọi điện thoại cho anh, lúc ấy anh lại tắt máy.” Khương Ngâm liếm môi một cái, trầm mặc chốc lát: “Anh, anh và Dương Thư xảy ra chuyện gì vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
