*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
: Sue
Beta: Xu
Sau khi ném một ánh mắt xem thường cho Khương Bái, Khương Ngâm thiện tâm đại phát, cảm thấy thức ăn cho chó cũng đã phát đủ rồi, lôi kéo Doãn Toại trở về phòng ngủ của mình.
Dương Thư một mực nói chuyện với Lương Văn ở cửa phòng bếp, Lương Văn nhìn cô vẫn đứng, vội nói: “Thư Thư, con đứng lâu như vậy hẳn là rất mệt, nhanh đến phòng khách ngồi một lát, xem TV, đồ ăn sắp xong ngay đây.”
Dương Thư thuận thế nhìn về phía phòng khách, mới phát hiện không thấy Khương Ngâm và Doãn Toại, chỉ có Khương Bái ngồi ở nơi đó.
Cô không quá muốn một mình ở chung với Khương Bái, vén tay áo lên tiến vào phòng bếp: “Chú, dì để con phụ giúp một chút ạ!”
Lương Văn tranh thủ thời gian đẩy cô ra: “Con khó khăn lắm tới một lần, sao có thể để con làm được, hôm nay có sủi cảo con thích nhất, ngoan ngoãn ngồi chờ ăn là được. Đúng rồi, trên bàn trà có hoa quả khô, còn có hoa quả, nếu con đói thì hãy ăn một chút.”
Khương Bái xùy một tiếng, rũ mắt chơi điện thoại, không ngẩng đầu.
Không bao lâu, trên điện thoại di động Dương Thư nhảy ra một tin Wechat, cô ấn mở.
Ai Rung Động Trước Là Chó: 【 Em lại ngồi xa thêm chút, tránh để tôi ăn em. 】 Dương Thư nhìn xung quanh một chút, thoáng nhìn về ban công ở phía xa có để một chiếc ghế đu, đứng dậy đi qua, ngồi tại vị trí càng xa hơn.
Khương Bái: “…”
Phòng ngủ của Khương Ngâm mang phong cách rất thiếu nữ, vách tường màu hồng, ga giường được bọc cũng là màu hồng.
Có lẽ vì để sau bữa cơm trưa, hai người Khương Ngâm và Dương Thư có thể nghỉ ngơi một chút, Lương Văn đặc biệt thay một cái ga giường mới, vuông vức sạch sẽ, phía trên có in họa tiết quả ô mai.
Nhìn đệm giường hồng phấn thiếu nữ, Doãn Toại không có mặt mũi tới gần, kéo cái ghế trước bàn sách ra ngồi xuống.
Mở ngăn kéo trong tay ra, nhìn thấy bên trong có một chiếc hộp vuông, anh nghi ngờ một chút: “Đây là cái gì?”
Khương Bẩm Hoài và Lương Văn khá chú trọng sự riêng tư của con gái, chưa từng chạm loạn nhìn loạn, cho nên đồ vật trong phòng Khương Ngâm cũng không rơi khóa.
Đồ vật trong hộp này, coi như là một chút bí mật nhỏ.
Khương Ngâm trực tiếp mở nắp ra, bên trong là một chút đồ vật được cất giữ từ bình thường cho đến quý giá, trong đó có một cuốn album ảnh, cô lấy ra, tựa như hiến vật quý cho anh nhìn: “Tuế Tuế, mở ra nó.”
Doãn Toại hồ nghi lật album ảnh ra, phát hiện toàn bộ đều là ảnh chụp thời đại học lúc cô theo đuổi anh vụng trộm chụp lại.
Khi đó, mỗi ngày cô đều đeo một chiếc máy ảnh nhỏ trên cổ, thỉnh thoảng thừa dịp anh không chú ý “Tách” chụp một tấm, có tấm anh biết, có tấm anh không chút ấn tượng nào.
Có tấm ở phòng học, có tấm tại thao trường, còn có ở thư viện, phòng tự học…
Đoạn thời gian kia, cô luôn luôn đi theo anh, ẩn hiện trong các ngõ ngách của sân trường, dinh dính như cháo, dáng vẻ tươi cười xán lạn.
Doãn Toại nhìn từng bức ảnh, ánh mắt mơ hồ, hồi ức xa xưa ấm áp dường như cũng theo những bức hình này một lần nữa ùa về, từng tấm từng tấm tái hiện lại.
Không nghĩ tới những bức hình này thế mà lại tràn đầy cả album ảnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
