: Xu
Beta: Sue
“Miệng em làm sao vậy, không thoải mái sao?”
Khương Ngâm không biết vì sao anh lại có thể chững chạc, đàng hoàng hỏi ra cái câu hỏi ngu ngốc này.
Dưới ánh mắt vô cùng khó hiểu của anh, miệng cô nhanh chóng mím thành một đường, có chút xấu hổ, có chút bực bội, còn có chút tức giận.
Sắc mặt cô trầm xuống, rất không vui, đánh vào bàn tay còn đang chạm vào môi cô, một chút xíu cảm giác yêu đương ngọt ngào cũng không có, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng không tốt: “Em đi làm đây!”
“Không có tức giận!”
“Như vậy là tức giận thật rồi.”
“…”
Cái người đàn ông này, cũng coi như không phải là không có thuốc chữa.
Khương Ngâm khoanh tay, dựa vào chỗ tựa lưng ngẩng đầu nhìn anh, cằm nhấc lên: “Vậy anh nói xem anh sai ở chỗ nào? Vì sao em lại tức giận?”
Doãn Toại bị hỏi như vậy, thần sắc hơi sững sờ, nhíu mày suy tư chuyện hôm nay.
Hai người cuối cùng cũng biết được tâm ý của nhau, anh muốn ở cạnh cô nhiều hơn, còn hoãn lại cuộc họp để chờ cô tỉnh lại cùng nhau ăn cơm, lúc ăn hai người vẫn rất tốt.
Sau đó, anh tự mình đưa cô đi làm, còn mang dây chuyền cho cô, đây đều là chuyện vui.
Làm sao có thể chọc cô tức giận?
Trong công việc, anh rất mẫn cảm với sai lầm, không nghĩ tới trong tình cảm lại có chút không quá lành nghề.
Nghĩ tới nghĩ lui chuyện vừa rồi, anh bỗng nhiên đoán được một loại khả năng, chỉ vào chỗ xương quai xanh của cô: “Sợi dây chuyền này, em không thích hả?”
“?”
Khương Ngâm bất mãn nhíu mày: “Không phải! Đoán lại!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
